Một đêm, đang chuẩn bị đi ngủ, tôi nhận được cuộc gọi video từ chồng. Tôi mở máy, toàn một màu đen. Tôi "a lô" mãi mà không thấy anh ấy trả lời. "Không khóa màn hình khi để máy trong túi đây mà", tôi nghĩ...
Tôi là một phụ nữ độc lập, biết dành thời gian cho mình, làm mình vui mà không quá cần phải có đàn ông ở bên. Vì thế chồng tôi dù làm xa - anh ấy thỉnh thoảng đi công tác Singapore, tôi vẫn không thấy có vấn đề gì cả.
Chồng tôi 28 tuổi làm việc trong lĩnh vực tài chính. Anh ấy một năm có vài lần phải bay đi bay lại giữa hai nước, nhưng lúc nào cũng ngọt ngào và tìm cách bù đắp cho tôi.
Chiều đó, tan sở về nhà, đón tôi là một bó hoa ly rất lớn ở ngay dưới bàn lễ tân. Tôi hạnh phúc ôm hoa lên căn hộ, cài trên đó có tấm thiệp viết: "Yêu em".
Tôi hạnh phúc bấm máy gọi video cho chồng. Anh ấy hỏi tôi: "Hoa đâu ra vậy em?". Tôi bảo: "Của anh mà, em rất thích. Mọi khi tặng hoa hồng, lần này đổi mới à?" - "Ừ, hy vọng là vợ thích", anh ấy trả lời tôi.
Tôi không thể chờ đến ngày người đàn ông ngọt ngào của tôi về nhà. Phải vài hôm sau anh ấy mới xuất hiện nơi ngưỡng cửa, nhưng lại mang theo "một tin vui và một tin không vui": Họ muốn anh ấy làm đại diện chính thức tại Singapore, cũng có nghĩa là thời gian anh ấy ở bên đó sẽ kéo dài hơn, nhưng mức lương tất nhiên cũng sẽ khác.
Tóm lại là, bây giờ tháng nào anh ấy cũng phải sang và ở lại bên đó 1 tuần. Tôi nhìn sâu vào mắt anh ấy bảo: "Không vấn đề gì, hãy làm những gì anh muốn cho sự nghiệp của mình". Chồng tôi hôn vợ, cảm ơn vì đã thông cảm cho công việc của anh ấy.
Tôi là người dễ thích nghi, vài tháng sau đã quen với việc phải đều đặn sống cô đơn cả tuần. Một đêm, đang chuẩn bị đi ngủ, tôi nhận được cuộc gọi video từ chồng. Tôi mở máy, toàn một màu đen. Tôi "a lô" mãi mà không thấy anh ấy trả lời. "Không khóa màn hình khi để máy trong túi đây mà", tôi nghĩ.
Chưa kịp tắt máy tôi đã nghe một giọng phụ nữ đầu bên kia vang lên: "Anh rất tuyệt". "Qua chỗ anh nhé", giọng nói quen thuộc của chồng tôi vang lên cũng là lúc tay chân tôi bủn rủn.
Một nỗi hoài nghi thoáng qua khiến tôi đứng không vững. Đúng lúc ấy thì kết nối gián đoạn. Tôi gọi lại, anh ấy không nghe máy. Sau đó thì tin nhắn hiện lên màn hình điện thoại của tôi: "Anh đang làm muộn ở công ty, mai anh gọi lại nhé".
Tôi gọi cho đứa bạn thân kể lại sự tình, trong lòng vẫn không thể nào bình tĩnh. "Cậu cần thêm chứng cứ, kiểm tra máy tính xem", cô ấy nói.
Vậy là tôi lục lọi khắp mọi chỗ khả nghi, một việc tôi chưa từng làm. Hóa đơn điện thoại của anh ấy cho thấy một số được anh ấy gọi rất thường xuyên. Tôi tìm kiếm số điện thoại trên facebook, là một cô gái, tên Ly. Trang cá nhân của cô ta ngập tràn hình ảnh của cô ta và chồng tôi, rất vui và hạnh phúc.
Tâm trí tôi tua nhanh đến lần mình nhận hoa gần nhất - cũng là hoa ly. Người đàn ông ngọt ngào của tôi đã gửi nhầm hoa tặng bồ cho vợ. Thảo nào mà anh ấy hỏi hoa đó ở đâu.
Tôi gói ghém đồ đạc về nhà bố mẹ ngay lập tức, tôi không thể nán lại trong căn hộ này thêm một giây một phút nào. Chưa bao giờ tôi thấy mình cô đơn đến thế, bị lừa đau đến thế.
Một tuần sau tôi không trả lời điện thoại của chồng. Anh ta có nhắn tin hỏi tôi chuyện gì xảy ra vậy, tôi chỉ có thể nói: "Hãy kết thúc mọi chuyện ở đây đi".
Tôi mua hoa ly vứt la liệt dưới đất, khắp nhà, và đặt duy nhất một bông hồng - loại hoa mà gã đàn ông tồi tệ đó thường tặng tôi trên giường - cùng lời nhắn: "Gửi tặng bông hoa mới của anh. Từ bông hoa cũ".
Chúng tôi ly hôn rất nhanh. Đến giờ chồng-cũ cũng không thể nào hiểu nổi tại sao tôi phát hiện ra bí mật bẩn thỉu của anh ta, nhưng điều đó cũng chẳng có gì là quan trọng. Tôi vốn dĩ không cần phải có đàn ông để vui, nên càng không cần làm mình đau chỉ để giữ một người đàn ông không còn chút giá trị.
Thời con gái chị cũng sắc nước hương trời, có nhiều vệ tinh vây quanh nên cứ lúng túng mãi không biết nên chọn ai làm bến đỗ cuộc đời.
Đến ba mươi tuổi chị mới lấy chồng. Anh là bộ đội. Chị nhìn vào lý lịch của anh rồi tự trấn an và yên tâm cho chính mình. Anh có công việc ổn định, là mẫu người chỉn chu, biết cách đối nhân, xử thế. Có lẽ, sống với người đàn ông như vậy chị cũng đủ hạnh phúc lắm rồi. Thế nhưng, mọi chuyện không như những gì chị nghĩ. Lấy anh về rồi, chị cảm thấy mình chẳng khác nào cái bóng vật vờ trong nhà, đến lúc có con lại chẳng khác nào bà mẹ đơn thân.
Cả tháng, thậm chí đôi ba tháng anh mới được về phép một lần. Thế mà quỹ thời gian quý báu ấy cũng chẳng đến lượt vợ con được hưởng. Bạn bè anh nhiều lắm, bạn thời cấp hai, thời cấp ba, bạn lính, bạn ngoài xã hội... Mỗi lần anh về phép, chị cứ cuống cả lên, quên đi bản thân mình mà lăn xả vào bếp nấu nướng chu toàn. "Giàu vì bạn sang vì vợ", các cụ nói chí phải. Chị phải cố gắng làm tròn vai để anh còn mát mặt với bạn bè.
Chị bế tắc trong cuộc hôn nhân của chính mình. Ảnh minh họa
Lần này cũng vậy, sau khi nhóm bạn anh ăn uống no nê thỏa mãn thì rủ nhau đi hát. Còn lại mỗi chị ở nhà với đống bát đĩa ngổn ngang. Con trớ vì trúng gió, rồi khóc ngằn ngặt. Người ngợm mình mẩy đầy mùi dầu mỡ, đầu lại đau nhức như búa bổ... Bất giác, chị ngồi bưng mặt khóc. Chị chưa kịp nói với anh, ngày mai anh lên đơn vị, thì tối nay cả nhà sẽ đưa con đi ăn hàng, tổ chức sinh nhật cho con.
Ấy vậy mà giờ này, anh đang say sưa bên bạn bè. Cứ cái đà đi hát, rồi đi nhậu tăng hai, tăng ba thì sớm cũng phải 1 giờ đêm anh mới về. Thời gian ngắn ngủi còn lại, anh chỉ kịp tháo đôi giầy rồi lăn ra ngủ. Sáng mai anh vội lên đơn vị rồi. Chị còn mong chờ điều gì về một bữa tiệc nho nhỏ có bánh kem và nến sinh nhật bố dành tặng cho con?
Thu dọn xong “bãi chiến trường”, chị bế con từ tay mẹ chồng rồi sửa soạn để hai mẹ con ra phố. Qua cửa hàng bánh ngọt, lướt mắt qua một lượt chị dừng lại trước chiếc bánh kem có hình thù con thỏ màu hồng ngộ nghĩnh. Không quên dặn cô bán hàng gói kèm hai cây nến nhỏ, chị chở con gái đến một quán cà phê. Bỏ bánh kem ra, đốt nến lên, con gái chị cười thích chí. Chỉ có hai mẹ con với nhau nhưng nhìn đôi mắt sáng ngời vì hạnh phúc của con, chị cũng thấy ấm lòng.
Nhiều khi, nghĩ lại cuộc sống của mình, chị ước giá như anh tinh ý hơn để nhìn thấy những nếp nhăn trên gương mặt vốn xinh đẹp của vợ ngày một nhiều, để hiểu chị đã vất vả ra sao. Và con của họ nữa, nó chỉ bám bà, bám mẹ chứ có bao giờ theo bố. Anh về nhà đã ít, mỗi lần về cũng chẳng dành thời gian chơi với con, vậy nên, lúc nào nó cũng coi anh như người xa lạ.
Tính ra, anh chị yêu nhau một năm rồi mới tổ chức hôn lễ. Đến nay chung sống cũng 3 năm rồi. Thế nhưng anh không biết chị thích ăn món gì, dị ứng với món gì. Trong khi bạn bè chí cốt của anh và cũng là bạn nhậu thì anh nắm rõ từng sở thích.
Người ngoài nhìn vào vẫn mừng cho chị vì có người chồng mẫu mực, có chí tiến thủ. Chị tự nhủ, ừ cứ như vậy đi, người ta nghĩ thế cũng có cái hay, chị vẫn tỏ ra bên ngoài là người phụ nữ hạnh phúc. Còn thẳm sâu bên trong tâm hồn, chị khao khát một người đàn ông biết yêu thương, trân trọng gia đình nhiều hơn nữa.
Cứ sống thế này, chị có khác nào một bà mẹ đơn thân. Mà không, chị chỉ khác họ một điều duy nhất là vẫn có chồng trên danh nghĩa mà thôi.
Cái tính đa tình như đã thấm vào máu anh, giờ anh một phen làm gia đình như nổi phong ba...
Chúng tôi cưới nhau cách đây hơn 10 năm. Khi đến với nhau, tôi và anh đều trải qua vài mối tình. Trong lúc tìm hiểu, anh không quên kể tôi nghe về những mối tình đã qua của anh, nhưng sâu đậm nhất vẫn là cô người yêu đồng nghiệp cũ của anh.
Anh kể, cô ấy kém anh 10 tuổi rất trẻ trung, xinh đẹp là sinh viên mới ra trường vào công ty anh đang làm, lúc đó anh là trưởng phòng, với sự ngây thơ và xinh đẹp của cô ấy đã khiến anh hồn siêu phách lạc. Sau đó, anh chia tay cô người yêu hiện tại để đến với cô ấy chỉ trong một nốt nhạc. Nhưng sự xinh đẹp và tươi trẻ của cô ấy vẫn không thể khiến con tim anh xao động trước những bóng hồng xinh đẹp khác. Cô ấy đã khóc hết nước mắt lẫn dọa quyên sinh, nhưng cái tính đa tình như đã thấm vào máu anh.
Tôi đang rất lo lắng vì cô người yêu cũ của anh ấy vẫn còn rất trẻ đẹp và còn yêu chồng tôi rất nhiều (Ảnh minh họa)
Sau 2 năm yêu nhau, cô ấy nói lời chia tay và chỉ sau 1 tháng đã lên xe hoa trong sự ngỡ ngàng và tiếc nuối của anh.
Anh sống trong đau khổ, tiếc nuối… cho đến khi tôi gặp anh, hai con tim như đồng cảm, chúng tôi mau chóng hòan thành một và đám cưới sau 7 tháng tìm hiểu. Đến thời điểm hiện tại, chúng tôi vẫn sống rất vui vẻ, hạnh phúc bên những đứa con rất đáng yêu.
Tuy nhiên, hơn 10 ngày nay (sau buổi họp đồng nghiệp cũ dịp mồng 3 Tết) chồng tôi thay đổi một cách lạ thường, anh thường viện cớ công việc đi sớm về muộn. Mỗi lần về nhà đều cáu gắt, khó chịu với vợ con. Tôi thắc mắc mới Tết, công việc chưa nhiều, ai cũng có tâm lý còn ăn chơi hết tháng Giêng, lấy gì để làm…
Nhưng anh lại quát vào mặt tôi: "Không làm để có mà đói, cô lại than vãn à!"… Tôi hơi bị sốc vì đây là lần đầu tiên tôi thấy anh có cách hành xử kém tế nhị như vậy. Chưa hết, trước đây sinh hoạt vợ chồng của chúng tôi rất đều nhưng dạo gần đây anh sao nhãn hẳn, lúc nào cũng ôm khư khư điện thoại nhắn tin và gọi điện thoại liên tục.
Sinh nghi, nhân lúc anh không để ý, tôi lén mở điện thoại anh xem thì tá hỏa khi thấy những dòng tin nhắn rất mùi mẫn của anh và cô người cũ nhắn cho nhau.
Lúc này tôi mới hiểu tại sao anh luôn gắt gỏng với mẹ con tôi, tôi đang rất lo lắng vì cô người yêu cũ của anh ấy vẫn còn rất trẻ đẹp và còn yêu chồng tôi rất nhiều. Lại thêm hiện tại cô ấy có cuộc hôn nhân không tình yêu nên vô cùng bất hạnh. Càng đáng lo hơn, tôi biết chồng tôi vẫn còn si mê và còn tình cảm với cô ấy rất nhiều, tôi sợ lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Tôi phải làm sao đây? Có cách nào để chồng tôi tỉnh ngộ quay về với gia đình như ngày xưa…
Chị lấy anh là mối tình đầu của mình. Anh yêu chị và thương hết mực. Gia đình chồng cũng tốt. Họ là một cặp đôi hoàn hảo trong mắt nhiều người. Chị mãn nguyện với nhân duyên trời trao duy chỉ có một điều làm chị buồn lòng, ấy là việc mãi vợ chồng chị chưa có con.
Lấy nhau 10 năm là 10 năm hạnh phúc trong cuộc hôn nhân với anh. Anh chị cố gắng để có con nhưng trời chưa cho. Anh dẫn chị, đưa chị, theo chị khắp nơi để mong có cháu. Trong 10 năm ấy, anh chưa một lần than vãn, chưa một lần trách móc, không hề tỏ vẻ mệt mỏi khi bên chị. Anh luôn là người động viên và yêu thương chị, chở che và bảo vệ chị trước những cái nhìn soi mói của họ hàng, trước những lời dị nghị và ánh mắt tò mò của hàng xóm.
Ảnh minh họa
Chị yêu anh và ngày càng thương anh nhiều hơn. Đã không ít lần chị bày tỏ mong muốn rút lui khỏi cuộc hôn nhân này để anh và gia đình nhà chồng có cháu. Nhưng anh không đồng ý. Anh lại tiếp tục động viên chị và yêu thương nhiều hơn. Bởi thế, anh trong chị không chỉ có tình yêu mà còn có cả sự hàm ơn nữa.
Chị có một người bạn thân từ thời đại học. Trái ngược với chị, đó là một cô gái sắc nước hương trời nhưng tình duyên lại lận đận. Hương, bạn thân của chị, xởi lởi và quan hệ rộng nhưng đó là một cô gái thực sự cô đơn theo đánh giá của chị. Hương không có bạn thân ngoài chị. Hương không có người đàn ông tốt bên cạnh. Hương đẹp mà buồn. Chính bởi thế, chị rất thương cô bạn này. Có chuyện gì cả hai cũng tâm sự với nhau. Lẽ dĩ nhiên cả chuyện khó khăn khi muốn có con cũng được chị chia sẻ với Hương.
Và lần nào cũng thế, mỗi khi kể về chồng mình, Hương đều suýt xoa "anh ấy tốt thế", "người đâu mà vừa điềm đạm, vừa tốt tính", "nhất mày, không tìm đâu ra người thứ hai như anh ấy", "mày đúng là may mắn", "tao thèm được như mày!", "sao ông trời không cho tao bằng một phần của mày!"... Cứ thế những lời động viên ấy của Hương càng khiến chị cảm thấy mình phải giữ gìn nhiều hơn hạnh phúc mình đang có, dù nỗi buồn chưa sinh được con vẫn luôn đeo đẳng chị.
Lẽ dĩ nhiên với chồng chị, Hương cũng như người nhà. Rất nhiều lần chị đi công tác, đi vắng, cũng đều nhờ Hương chăm sóc.
Rồi một hôm, Hương rủ vợ chồng chị đi chơi riêng. Là bạn thân, vợ chồng chị sẵn sàng đồng ý. Đến nơi, Hương lại chỉ đặt một phòng hai giường. "Hết phòng rồi mày ạ. Thôi, vợ chồng mày một giường hoặc tao với mày một giường. Ghép thế này cũng đỡ tốn tiền!". Dẫu không thoải mái lắm nhưng chị cũng đồng ý. Rồi cái đêm định mệnh ấy cũng đến. Buổi sáng hôm sau trong cuộc đi chơi, chị cảm thấy rất đau đầu và muốn về nghỉ. Hương đưa chị về phòng, bảo chị nằm nghỉ ngơi và mua thuốc cho chị.
Chị chìm vào giấc ngủ và không còn biết gì nữa. Khi tất cả mọi thứ đã trở về cuộc sống thường nhật sau chuyến đi chơi định mệnh ấy, chị thấy thái độ của chồng hơi khác khác. Không định hình rõ nó là điều gì nhưng chị cũng bỏ qua.
Rồi một ngày anh thành khẩn với chị: "Anh bị Hương bẫy. Đêm đó khi em mệt, Hương quyến rũ anh. Anh đã không làm chủ được bản thân. Bây giờ cô ấy nói có thai. Anh là người có lỗi. Nếu em còn tin anh, xin hãy cho anh cơ hội sửa sai. Anh vẫn yêu và thương em hết mực. Hương nói cô ấy chỉ cần anh những khi cô ấy vất vả. Anh rất khó xử. Anh thực sự không muốn làm em tổn thương. Xin hãy cho anh cơ hội!".
Chị bàng hoàng trước tất cả mọi điều. Chị cay đắng nhận ra cũng có những sai lầm của riêng mình. Chị không biết phải làm sao bây giờ khi lòng vẫn còn yêu anh...
Tôi cũng chẳng mất anh, anh cũng chẳng mất tôi, vì ít nhất bây giờ có nghĩ tới cũng không thấy sự tầm thường của nhau.
Chúng tôi yêu nhau hơn 5 năm, rồi chia xa khoảng vài năm. Khi gặp lại, tình cảm xa cách lâu ngày bùng lên như ngọn lửa, còn nồng nàn hơn lúc quen nhau, nhưng sau đó anh nói đã lập gia đình và có em bé. Tôi bàng hoàng khi mình từ "danh chính ngôn thuận" trở thành người thứ 3. Tôi tìm hiểu biết vợ chồng anh không hạnh phúc, cảm giác đau xót tận tim gan, muốn mang hạnh phúc đến cho anh. Lúc ấy tôi cũng có suy nghĩ bất chấp tất cả để đến với nhau, nhưng khi xem đi xem lại các clip anh chia sẻ về con anh, tôi đã gạt bỏ tư tưởng điên rồ này.
Tôi đã hẹn anh ra hỏi cặn kẽ về tình trạng gia đình. Tôi hỏi nếu không xuất hiện người thứ 3 (là tôi đây) thì mâu thuẫn vợ chồng anh có đến mức đổ vỡ không. Anh đã im lặng một lúc lâu rồi lắc đầu. Lúc ấy tôi đã nói: “Hôm nay em bỏ đi tình cảm của mình là vì anh. Sau này anh đừng ngoại tình, vì nếu anh ngoại tình thì việc làm của em vô nghĩa lắm”. Anh đã ôm và lau nước mắt cho tôi. Trong khoảnh khắc ấy bỗng nhiên tôi thấy chua chát quá, trong khi vợ anh đi làm về giờ này chắc đang tất bật chăm con còn ẵm ngửa, anh lại đang ngồi đây dỗ dành người khác.
Sau đó, tôi cai nghiện tình cảm của mình. Anh tìm cách liên lạc với tôi, nhắc kỷ niệm cũ, kể cuộc sống hàng ngày của anh. Anh liên lạc tài khoản nào, tôi chặn anh trong tài khoản đó. Tôi chặn số điện thoại của anh, khoá các tài khoản mạng xã hội của mình, không liên lạc với bạn chung để chặn mọi thông tin về chúng tôi. Anh đi tìm, tôi tránh mặt. Những lúc ấy tim tôi đau quay quắt nhưng chỉ biết cắn chặt răng tự động viên mình: “Anh ấy u mê thì mình phải tỉnh táo, cố gắng lên rồi mọi thứ sẽ qua thôi”.
Mọi thứ cũng qua thật, được một năm anh không tìm cách liên lạc nữa. Giờ đã 4 năm trôi qua, bé con nhà anh đã lớn. Có lần vô tình tôi thấy hình vợ chồng anh dẫn bé đi sở thú, bé cười rất hạnh phúc, nhìn nụ cười bé tôi cũng thấy hạnh phúc và nhẹ nhõm. Tôi không biết tình trạng gia đình anh hiện giờ, chỉ biết họ vẫn sống với nhau. Có thể tôi quá lý trí nhưng hiểu tình yêu của chúng tôi là của người trưởng thành, không thể bồng bột như thuở 18. Bây giờ tôi thấy ngày ấy quyết định bỏ đi tình cảm này không phải chỉ vì anh mà vì tôi nhiều hơn. Tôi cũng chẳng mất anh, anh cũng chẳng mất tôi, vì ít nhất bây giờ có nghĩ tới cũng không thấy sự tầm thường của nhau.
Tình cảm vợ chồng tôi chưa mặn nồng, một phần vì vợ làm không nhiều tiền, tôi phải lo hầu hết chi phí trong gia đình.
Tôi cuối cùng cũng lấy vợ, không biết có phải là lựa chọn chính xác không vì thời gian quen vợ chưa đến một năm. Vợ tôi lúc cưới trong tay không có gì cả, thậm chí còn nợ tiền gia đình, công việc mới đi làm lương cũng không cao. Gia đình vợ ở quê lại nghèo, phải vay tiền để giúp con gái cưới xin đàng hoàng. Mới đầu lúc nói về hoàn cảnh của vợ thì bố mẹ tôi phản đối kịch liệt, cho rằng tôi sẽ khổ khi lấy vợ như thế, không xứng với tôi. Bản thân tôi là dân tỉnh vào TP HCM lập nghiệp, gia đình không giàu nhưng ổn định. Tôi cao ráo, học giỏi, ra trường công việc tốt, đã ra kinh doanh, tuy chưa mua được nhà thành phố nhưng cũng có thu nhập mấy chục triệu/tháng và đang tăng dần lên nhiều. Tính tình hiền lành, có ý chí, ăn nói chưa hay nhưng không thuốc lá rượu bia gì cả.
Bình thường trong tình yêu các chàng trai sẽ tỏ tình nhưng ở đây vợ lại là người theo đuổi, tỏ tình với tôi, chăm sóc lo lắng mọi thứ cho tôi từ những công việc gia đình, bữa ăn hàng ngày, phụ tôi một phần trong công việc. Vợ rất thương yêu tôi, hiểu và chịu được tính tình của tôi. Sau một thời gian quen nhau, ra mắt gia đình tôi thì bố mẹ cũng chịu vì nghĩ tôi lớn tuổi rồi. Lúc quyết định cưới tôi cũng không suy nghĩ nhiều, nghĩ lấy sớm để sinh con sang năm hợp tuổi. Bây giờ lấy nhau về vợ chồng vẫn chưa mặn nồng, một phần vì vợ làm không nhiều tiền, tôi phải lo hầu hết chi phí trong gia đình. Vợ ở quê nên không lanh lẹ và khéo léo trong giao tiếp, không được đi du lịch nhiều như mấy bạn gái ở thành phố. Vợ tuy cũng xinh nhưng không cao, da ngăm đen và dáng không chuẩn, được cái hiền lành, chịu thương chịu khó, nấu ăn khéo và lo nội trợ tốt, chăm con giỏi.
Giờ sau hôn nhân nhiều vấn đề, gia đình hai bên ở hơi xa, nảy sinh một số mâu thuẫn trong tiền bạc, tôi bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định của mình. Tôi không có ý đi ngoại tình, chỉ là trong đầu có suy nghĩ giá mà lúc xưa tìm hiểu kỹ thì có thể sau vài năm cũng kiếm được người phù hợp. Nếu tôi có sự nghiệp tốt thì cho dù hơi lớn một chút cũng kiếm được vợ như mong muốn. Nếu vợ dễ nhìn, thông minh và ở thành phố, có thu nhập khá thì cuộc sống của tôi cũng nhanh chóng có nhà, có xe và thoải mái hơn nhiều, không phải một mình phấn đấu trong nhiều năm. Hoặc nếu lấy vợ xinh, có duyên, tôi cũng được nở mày nở mặt với thiên hạ hơn. Các bạn cảm thấy suy nghĩ của tôi thế nào?
Lúc về nhà lấy đồ, tôi vô tình nghe mẹ chồng nói chuyện với chị chồng rằng: “Cái loại con gái lấy chồng rồi mà còn đòi gửi tiền về nhà mẹ đẻ là không chấp nhận được”.
Năm tôi 18 tuổi, anh trai tôi ra đi vì tai nạn giao thông. Nhưng lỗi phần lớn là của anh nên nhà tôi phải bồi thường 1 khoản tiền lớn. Bố mẹ tôi chạy vạy vay tiền khắp nơi để trả nợ. Nhà tôi kiệt quệ cả về tinh thần, thể xác và của cải. Khi ấy, chồng của cô hàng xóm giới thiệu công việc phiên dịch tiếng Đức ở 1 công ty đóng và sửa chữa tàu. Thế nên tôi quyết định bỏ học đi làm phiên dịch và tôi gặp chồng tôi ở đấy.
Yêu nhau 3 năm chúng tôi quyết định làm đám cưới. Anh có 1 chị gái đã đi lấy chồng ở Hà Nội và 2 người em sinh đôi 1 trai, 1 gái đang học đại học ở Sài Gòn bằng tuổi tôi. Rồi em gái anh học năm thứ 3 thì có bầu, phải bảo lưu chuyển về sống với chúng tôi chờ ngày sinh nở.
Chồng tôi lúc ấy đã cầu xin tôi bao dung với lỗi lầm của em gái, vì nếu tôi không chấp nhận em thì tương lai em hỏng hết. Thế là vợ chồng chúng tôi lại phải chăm sóc cho cả em gái anh và cháu. Em gái anh rất vô tư. Từ lúc có bầu đến lúc sinh nở xong em chẳng mó tay vào việc gì, cơm nước cũng chờ chồng tôi hoặc tôi về nấu.
Buổi trưa em ăn cơm xong có cái bát cũng để y nguyên trong bồn rửa chén. Lúc em sinh mẹ chồng không dám vào vì sợ bố chồng biết nên vợ chồng tôi phải thay phiên nhau chăm sóc em. Con được 4 tháng thì em để con lại cho vợ chồng tôi nuôi, em về thành phố tiếp tục đi học. Mãi đến khi 2 năm sau em tốt nghiệp và cưới bố của đứa bé thì hai vợ chồng mới xuống đón con về ở chung. Con của em đến bây giờ vẫn gọi chúng tôi là bố mẹ.
Mẹ chồng bảo bà rất buồn khi giỗ bố chồng mà tôi so đo, tính toán thiệt hơn (Ảnh minh họa)
Cưới nhau được 4 năm, sau khi chạy việc cho em gái và em rể vào 1 công ty dầu khí, sự nghiệp của em trai anh bắt đầu ổn định, chúng tôi mới quyết định vay tiền mua nhà và có con. Tất cả mọi chi phí chúng tôi đều phải tự lo hết. Bố chồng mất, mẹ chồng tôi chuyển đến ở với chúng tôi để trông cháu và gần các con. Từ đây, cơn ác mộng của tôi bắt đầu.
Đầu tiên là chuyện tiền bạc. Trước giờ mỗi tháng chúng tôi vẫn biếu bố mẹ 2 bên 1 triệu. Khi mẹ tôi vào, tôi cũng có giải thích với bà là chúng tôi còn đang vay tiền mua nhà nên hơi khó khăn. Tôi chỉ có thể biếu thêm bà 500 nghìn. Trước mặt chồng tôi, bà vẫn vui vẻ cầm nhưng lại điện cho em trai bảo tôi đối xử với bà không bằng ô sin. Bà bảo mẹ tôi ngồi mát ăn bát vàng mà vẫn được 1 triệu, còn bà vất vả trông con cho chúng tôi mà chỉ được có 1,5 triệu.
Em chồng gọi điện mắng chửi tôi, bảo tôi liệu đường mà đối xử với bà cho đàng hoàng, không thì không yên với chú ấy. Tôi phải đưa thêm cho mẹ chồng tôi 500 nghìn nữa bà mới không nói gì. Mỗi tháng bà vừa có lương hưu, tiền cho thuê căn nhà ở Hà Nội, tiền chúng tôi biếu cộng lại ngót nghét trên 10 triệu. Nhưng tiền bà toàn giữ để đấy, chả tiêu gì, cần gì lại bảo chồng tôi mua cho. Ở với cháu cả năm mà chỉ mua cho cháu được 3 bộ quần áo ba lỗ, loại 50 nghìn ba bộ đổ đống ngoài chợ. Tôi chán chằng buồn nói gì.
Ngay cả chuyện ăn uống mẹ chồng tôi cũng rất khó chịu. Nhà tôi gần vựa hải sản, bà bảo bà già rồi nên cần bổ sung nhiều canxi cho xương chắc khỏe. Thế là 1 tuần chúng tôi ít nhất phải mua cho bà 1 bữa ghẹ, 1 con tôm hùm loại 3 lạng/ con. Tôm thì phải mua loại to chứ bà bảo loại bé bóc lâu lắm. Gà thì bà chỉ ăn loại gà lai chọi, gà đồi. Tôi mua gà công nghiệp về nấu ăn, gắp mời bà bảo “Mẹ ăn miếng gà này ngon lắm” thì bà hỏi ngược lại “Ơ, thế đây là gà à, thế mà mẹ cứ tưởng đậu hũ, ăn nhạt toẹt, mềm nhũn chả ra sao cả”.
Nhà tôi cách Sài Gòn khoảng 80km, mẹ chồng tôi yêu cầu 2 em của anh mỗi tháng phải về nhà 2 lần chơi với bà. Rồi cứ thế, vợ chồng em gái anh, em trai anh với bạn gái cứ tối thứ 6 về nhà tôi, chiều chủ nhật lên. Một mình tôi vừa ôm con nhỏ, vừa loay hoay cơm nước phục vụ bao nhiêu người.
Chồng tôi muốn phụ nhưng bà không đồng ý. Anh bảo em gái vào phụ tôi thì bà tru tréo lên bảo rằng em xuống đây để chơi với bà chứ không phải phục vụ chị dâu. Rồi nó bảo đi làm cả tuần mệt mỏi phải để cho nó nghỉ ngơi chứ. Tôi nghe mà ứa nước mắt, không lẽ tôi cả tuần không phải đi làm, chỉ có mình con bà mệt mỏi?
Các em của anh thì vẫn theo thói quen như thời sinh viên, dù giờ đã đi làm và thu nhập cao hơn vợ chồng tôi. Nhưng mỗi lần đến chỉ biết ăn, nhậu rồi về, chưa bao giờ có ý nghĩ phụ giúp chúng tôi tiền chợ hay mua cho cháu cái gì. Mỗi lần em gái từ nhà tôi về mẹ chồng tôi lại đùm đùm gói gói cho em nào từ hộp phô mai, cả bộ quần áo bạn tôi tặng cho con trai tôi nhưng rộng đến hộp sữa bột con trai tôi đang uống dở. Mặc cho tôi giải thích với bà rằng sữa cho trẻ em dưới 24 tháng khác với cho trẻ 5 tuổi nhưng bà mặc kệ, cái nào đùm được thì bà cứ đùm. Mà tôi cũng chả hiểu sao em anh có thể vui vẻ mang các thứ ấy về được.
Lần đám giỗ bố chồng chúng tôi đã cãi nhau to. Mẹ chồng tôi thích làm lớn nên đặt bao nhiêu bàn, cuối cùng khách không đến, thừa mất 4 bàn. Bà lại còn sĩ diện khoe hải sản ở đây rất ngon nên bắt chồng tôi mua tặng mỗi nhà 1 kg ghẹ và tôm để mang về ăn lấy thảo. Đám giỗ ấy tôi chi mất hơn 10 triệu cộng với việc các em anh chỉ đến ăn, xong vào phòng nằm mặc tôi xoay xở dọn dẹp. Họ thậm chí chả thèm mua hoa quả cúng bố chứ đừng nói đóng góp đồng nào. Tôi giận chồng cả tuần không nói chuyện.
Lúc này mẹ chồng tôi gọi các em về và họp gia đình. Bà bảo bà rất buồn khi giỗ bố chồng mà tôi so đo, tính toán thiệt hơn. Để cho trong nhà mọi việc yên ấm, bà quyết định sẽ cho vợ chồng tôi căn nhà ở Hà Nội. Khi bà còn sống thì tiền thuê nhà bà vẫn thu, sau này bà mất thì chúng tôi sẽ được hưởng. Bù lại vợ chồng tôi phải lo cho các em, lo cho bà, giỗ chạp và khách khứa đầy đủ.
Tôi cũng nói với bà rằng tôi không hề so đo tính toán. Kể cả bà không cho chúng tôi cái gì thì chúng tôi vẫn phải có trách nhiệm. Tôi chỉ muốn chi tiêu 1 cách hợp lý hơn vì vợ chồng tôi vẫn còn nợ nần, tôi thì từ lúc có con đã phải chuyển xuống làm văn phòng nên lương giảm đi rất nhiều. Bà bảo bà đã quyết thế rồi, coi như chúng tôi ứng trước cho bà, sau này bán cái nhà đi lấy lại.
Sau ngày hôm ấy bà bắt đầu hạch sách này kia, tiền Tết bà đòi đưa 50 triệu để bà về quê thuê xe cho bà con đi lễ chùa, rồi tiền cúng, tiền biếu. Các em xuống chơi bà đòi đi ăn nhà hàng, đi ăn sáng bằng phở bò Kobe 500 nghìn/ bát. Chồng tôi bảo tôi thôi bao lâu nay mẹ phải chăm sóc bố ốm đau khổ nhiều rồi, năm nay Tết này để mẹ thoải mái tí nên bảo tôi vay tiền đưa cho mẹ.
Mấy hôm trước do chị phiên dịch của công ty nghỉ ốm nên tôi phải đi phiên dịch thay. Lúc về nhà lấy đồ, tôi vô tình nghe mẹ chồng nói chuyện với chị chồng rằng: “Nó (chỉ tôi) chỉ tốt nghiệp cấp 3 lấy được thằng K nhà mình là may lắm rồi, còn đòi hỏi cái gì. Nó còn lâu mới biết cái nhà ấy mẹ bán đi cho V (em chồng tôi) mua nhà từ đời nào rồi. Sau này mẹ chết có mà xuống âm phủ mà đòi. Mình không tranh thủ moi hết tiền của nó để nó mang về nhà ngoại à. Cái loại con dâu lấy chồng rồi mà còn đòi gửi tiền về nhà mẹ đẻ là không chấp nhận được”.
Tai tôi như ù đi và tôi gọi điện cho chồng. Sau 1 lúc im lặng thì anh bảo anh cũng mới biết chuyện này. Nhưng anh xin tôi nghĩ thoáng đi 1 chút vì chẳng phải trước đó chúng tôi vẫn xác định hai vợ chồng tự thân vận động, không có nhà của mẹ chúng ta vẫn sống tốt, anh sẽ cố gắng chăm lo cho mẹ con tôi đầy đủ. Chồng tôi gửi cho tôi 1 khoản tiền, bảo tôi công tác xong tranh thủ nghỉ ngơi vài ngày tại đó cho thư giãn đầu óc. Anh không muốn tôi và mẹ cãi nhau, vì cả tôi và mẹ anh không biết phải làm sao.
Hiện giờ tôi đang hoang mang lắm, không biết làm gì các anh chị ạ. Tôi càng nghĩ lại thấy hóa ra mẹ chồng chỉ xem tôi là con rối, lừa gạt tôi. Nào là tiền về quê, tiền sửa lại nhà gần 100 triệu. Đó chỉ là 1 âm ưu để lấy hết tiền mang cho con trai út xây nhà trên thành phố. Tôi phải làm sao để vẹn cả đôi đường đây?