Nếu chỉ có cái đêm ấy thì có lẽ Hương sẽ phải bấm bụng mà bỏ qua cho chồng. Nhưng giờ sự thể đâu có thế là xong…
Hồi
đang yêu, Hương không ít lần muốn tăng xông với Mai - cô nàng người yêu
cũ của Long - bạn trai cô. Hương và Long yêu nhau khi 2 người đó chia
tay khá lâu rồi, cô chẳng hề liên quan đến sự đổ vỡ của mối quan hệ đó,
nhưng cô ta lại cứ làm như cô là kẻ phá bĩnh, vì thế liên tục nhắn tin,
gọi điện trách móc, lên án cô. Nói thì Long bảo, vì Mai còn yêu anh nên
mới vậy, cô chỉ cần bơ đi không thèm quan tâm tới nữa là được. Hương
biết, Mai vẫn thường xuyên liên lạc với Long, khóc lóc sướt mướt để mong
níu kéo Long về bên mình. Cũng biết người yêu không còn tơ tưởng gì tới
cô ta, toàn tâm toàn ý với mình nên Hương cũng không thèm để tâm tới
Mai nữa.
Sau đám cưới, không thấy Mai làm phiền
chồng mình nữa thì cô thầm thở phào nhẹ nhõm. Chắc cô ta thấy không còn
hi vọng gì nữa nên đã tự động rút lui rồi. Nhưng khi vợ chồng cô vừa đi
tuần trăng mật về không lâu, một tối 2 người đang ngồi xem phim thì
Long nhận được cuộc điện thoại từ số lạ. Nghe người ở đầu dây bên kia
nói xong mấy câu gì đó, mặt mũi anh tái mét, vội vã cúp luôn máy. Người
bên kia có vẻ vẫn chưa nói hết, lại tiếp tục gọi, nhưng Long bần thần
mãi không nhấn nút nghe, Hương thấy vậy bèn lại gần cầm lên nghe giúp
anh. Khi Long hốt hoảng muốn giằng điện thoại trên tay vợ thì Hương đã
kịp nghe thấy những lời không nên nghe rồi: "Anh không thể bỏ mặc em và con được. Đừng bỏ mặc em, em xin anh đấy!".
Đúng là giọng của Mai! Cô nàng vừa khóc lóc vừa van xin thảm thiết.
Quan trọng hơn, cái cụm từ "em và con" trong câu nói của cô ta mới khiến
Hương chết điếng người.
Không khí trong phòng bỗng chốc trở
nên ngột ngạt và nặng nề vô cùng. Hương chỉ nhìn đăm đắm vào chồng, im
lặng, như thể muốn nhìn xuyên qua anh để tìm câu trả lời cho câu hỏi "Vì
sao" giờ này đang nhức nhối trong cô. Bắt gặp ánh mắt xoáy sâu của vợ,
Long chẳng còn cách nào khác, đành nói ra tất cả sự thật.
Thì ra trước ngày cưới của anh và cô 2
hôm, Mai uống rượu say tới tìm Long. Cô nàng khóc như mưa, bày tỏ sự
đau khổ tột cùng khi Long đi lấy vợ. Thấy một người con gái còn mãi nhớ
tới mình, Long cũng áy náy không thôi. Sau đó, Mai nói rằng, cô ta biết
mình thua nên sẽ cam tâm rời xa anh, nhưng trước khi ra đi, cô nàng muốn
xin Long… một đêm cuối, coi như là anh cho cô ta một kỉ niệm đẹp để cô
ta có cái nhớ về anh khi chia xa. "Trước đây anh là người chủ động
chia tay, cô ta níu kéo mãi không ngừng, cho tới khi anh yêu em vẫn
không từ bỏ ý định. Anh thương hại cô ta nên đã đồng ý…" - giọng Long ngày càng nhỏ dần, cuối cùng anh cúi gằm mặt chẳng dám nhìn vợ nữa.
Hương nghe chồng nói mà thấy rụng rời
chân tay. Hóa ra trước ngày cưới của cô và anh, anh còn qua đêm với
người yêu cũ! Trong lúc 2 người họ lên giường với nhau thì cô hẳn là
đang vui sướng, hồi hộp chuẩn bị cho ngày trọng đại của đời mình. Thật
cay đắng và chua chát làm sao! "Thương hại ư, hay anh không kiềm chế
được mình? Ừ thì cứ cho là anh thương hại người yêu cũ đi, nhưng anh có
biết anh đã giáng cho vợ anh một đòn chí mạng rồi không? Sao anh không
thương vợ anh?" – Hương lớn tiếng chất vấn chồng, trong giọng nói không
giấu được sự nghẹn ngào, đau đớn.
"Anh xin lỗi, anh ngàn lần xin lỗi em!"
– Long cũng khóc, hai vai anh sụp xuống đầy bất lực. Anh xin cô hãy tha
thứ cho giây phút lầm lỡ của anh, thề rằng anh chỉ yêu cô, không hề có ý
dây dưa với Mai. Cái đêm đó chỉ là sự ngu muội của anh mà thôi. Hương
chán nản vô cùng. Đâu chỉ cái đêm cuối đó là xong, giờ có "sản phẩm"
rồi, dễ dàng gì cô ta buông tha cho Long!
Vừa nghĩ tới đây thì điện thoại của Long báo có tin nhắn mới: "Hôm
nay em đi siêu âm rồi, con chúng mình được 5 tuần rồi anh ạ, đáng yêu
lắm! Dù anh không thể ở bên nhưng em nhất định sẽ chăm sóc bản thân và
con thật tốt, sinh con ra khỏe mạnh và giống anh như đúc cho mà xem!"
– là Mai nhắn. Đọc những dòng chữ ấy, cõi lòng Hương lạnh lẽo thêm vạn
phần. Có vẻ cái thai không phải là giả. Nhưng của Long hay ai khác thì
chẳng ai có thể biết được ngoài cô ta. Giờ đây chuyện Long có quan hệ
với cô ta là sự thật, vì thế anh cũng chẳng thể trốn tránh được trách
nhiệm, ít ra là cho đến khi đứa bé được sinh ra và đi xét nghiệm ADN.
Hương biết chồng yêu mình, anh cũng
không phải kẻ hai mặt thích lằng nhằng với người yêu cũ. Chuyện xảy ra
với Mai, cô biết anh là người thiếu cứng rắn, nhưng nếu chỉ có cái đêm
ấy thì có lẽ cô cũng sẽ cắn răng mà bỏ qua cho anh. Cuộc hôn nhân của cô
vừa mới bắt đầu thôi, cô không đành lòng vứt bỏ nó. Nhưng Mai lại có
thai. Nếu đứa con ấy là của Long thật thì cô phải làm thế nào? Cứ cho là
Long sẽ không li dị cô, nhưng cứ nghĩ tới việc Mai và đứa con sẽ quấn
lấy Long cả đời là cô không thể chịu đựng nổi…
0 comments:
Post a Comment