Mình lướt qua cô bạn thân, cầm bánh gato trên bàn úp vào mặt bạn trai. Bạn thân la hét, bạn trai gào kêu mình bình tĩnh.
4
năm trước, mình gặp và quen một anh chàng ở trung tâm ngoại ngữ. Học
cùng nhau nên thân thiết và yêu nhau lúc nào chẳng hay. Mình là người
thẳng thắn và yêu ghét rõ ràng, khi yêu mình dốc tất cả trái tim trao
cho người ta. Anh ta cũng rất yêu mình, vì lúc nào cũng quấn quýt bên
mình, hôm nào không gặp nhau là anh ta gọi điện ríu rít với mình cả
tiếng đồng hồ.
Mình có một cô bạn, học cùng suốt thời
cấp 1 lên tới đại học, thân còn hơn cả chị em ruột. Cô bạn này có một
anh người yêu lớn hơn 2 tuổi. Hai người yêu đương từ hồi cô ấy học đại
học đến khi được hơn 6 năm thì bất ngờ, anh ta chia tay bạn mình để tán
tỉnh theo đuổi một cô gái khác.
Hôm đó, bạn mình gọi điện khóc lóc thảm
thiết với mình như thể trời đất sụp đổ. Mình an ủi bạn rằng, có gì đâu,
đàn ông không có người này thì còn có người khác tốt hơn. Việc gì phải
vì một gã không ra gì mà đau khổ. Và mình dẫn bạn đi tìm gã đó, đánh cho
hắn một trận bầm tím mặt mũi trước mặt bạn gái mới của gã. (Mình có học
võ 3 năm cấp 3 và 4 năm đại học).
Sau rồi mình đưa cô ấy đi chơi, đi ăn
uống. Bạn mình lúc nào cũng rầu rĩ, đó là mối tình đầu của cô ấy, là
người cô ấy yêu hết mực. Thời gian yêu đương quá dài khiến cô ấy cảm
thấy cả thế giới như sụp đổ. Mình biết cô ấy chưa quên được gã đó nên
lúc nào cũng trông chừng, sợ cô ấy làm điều gì dại dột.
Thời gian này bạn trai ít khi gặp mình
nên lúc nào cũng cáu và buồn. Mình đành rủ cả người yêu đi cùng mỗi khi
đưa bạn thân đi chơi. Ba đứa bọn mình rất hợp cạ. Bạn thân mình hiền
lành, dịu dàng, mình cá tính mạnh mẽ, còn bạn trai thì chu đáo luôn quan
tâm người khác. Vì thế, bọn mình luôn vui vẻ và gắn bó, đi đâu cũng có
nhau.
Ròng rã như vậy suốt 5 tháng trời, bạn
thân mình cũng dần vui vẻ, cô ấy nói sẽ tìm một chàng trai mới tốt hơn.
Thấy bạn ổn định lại tinh thần, mình cũng mừng và nói sẽ tổ chức một bữa
tiệc chúc mừng sinh nhật bạn thân đồng thời ăn mừng việc cô ấy đã vượt
qua được giai đoạn thất tình.
Hôm đó, mình phát hiện ra quà tặng có
vấn đề nên quay lại cửa hàng đổi. Mình giao cho bạn trai đi lấy bánh
gato và hẹn gặp ở nhà bạn thân.
Mình đổi quà rồi quay lại nhà bạn thân
rất nhanh. Cất xe dưới tầng hầm, mình chạy như bay lên căn hộ ở tầng thứ
4 của cô ấy. Đến nơi, mình ổn định lại nhịp thở và đưa tay định đẩy cửa
ra thì bất ngờ nghe thấy giọng nói của bạn trai: "Anh không muốn
tiếp tục như vậy. Chúng ta hãy chia tay đi". Còn chưa kịp hiểu chuyện gì
thì mình tiếp tục nghe giọng của cô bạn thân: "Đừng bỏ em, em hứa sẽ im
lặng, không để cô ấy biết chuyện gì. Chúng ta hãy cứ hẹn hò như thế
được không? Em yêu anh, em không muốn mất anh". Gã bạn trai của mình
nói: "Để anh suy nghĩ kỹ đã, em nín khóc đi, H sắp đến rồi, đừng để H
nghi ngờ điều gì".
Mình lặng cả người vì không thể tin
được, một người là bạn trai yêu nhau 4 năm, một người là bạn thân gần 20
năm. Vậy mà cả hai lại dám lén lút hẹn hò, yêu đương sau lưng mình.
Mình đạp tung cánh cửa bước vào, thấy bạn trai mình đang lau nước mắt
cho cô bạn thân. Cả hai nhìn thấy mình liền buông vội nhau ra.
Mình lướt qua cô bạn thân, cầm bánh gato
trên bàn úp vào mặt bạn trai. Bạn thân la hét, bạn trai gào kêu mình
bình tĩnh. Nhưng mình là đứa nóng tính, lại bị chọc giận đến mức này,
sao mình bình tĩnh nổi. Mình đập vỡ tan món quà pha lê sau đó mình hất
tung mọi thứ trong căn phòng. Cô bạn thân cướp người yêu của mình đứng
núp vào một góc. Và mình đã lạnh lùng bỏ đi sau khi khiến hai kẻ phản
bội cảm thấy ê chề, nhục nhã.
Ra đến bên ngoài tòa chung cư rồi mà
mình vẫn không hề rơi một giọt nước mắt nào dù bị phản bội đau đớn. Mình
không cầu xin anh ta đừng bỏ mình, mình không làm thánh nữ để mà tha
thứ cho đứa bạn thân như vậy. Mình suy nghĩ rất đơn giản, nếu đã là của
mình thì ai cũng không cướp được, còn nếu đã không phải của mình thì kệ
thôi, cố níu kéo làm gì. Vì vậy, mình đã cắt đứt cả tình yêu và tình bạn
trong 10 phút đó.
Đêm hôm ấy, bạn trai cũ gọi điện nhưng
mình không nghe, anh ta liền nhắn tin nói xin lỗi mình, rằng anh ta rất
hối hận và muốn quay lại với mình, xin mình cho cơ hội. Đọc được tin
nhắn, mình phát điên và muốn xông đến đánh tiếp cho anh ta một trận nữa.
Nhưng mình phải cố dằn lại và tháo điện thoại, bẻ gãy chiếc sim đó.
Mình sẽ coi anh ta là quá khứ, sẽ coi đứa bạn thân 20 năm đã chết. Lúc
nào mình cũng tự dặn lòng vậy! Nhưng quyết tâm như thế mà sao đôi lúc
mình vẫn cảm thấy buồn như thế này hả mọi người?
0 comments:
Post a Comment