Pages

Powered by Blogger.

Thursday, 19 July 2018

Thư gửi vợ của chồng sinh viên "cất bằng đi xuất khẩu lao động": Chỉ cần em hạnh phúc, nhọc nhằn cứ để anh mang

Sáng nay, cũng như rất nhiều những buổi sáng khác, anh thức dậy ở một nơi xa. Hôm nay, lại một lần nữa, anh không thể ở bên em vào ngày kỉ niệm ngày cưới của chúng mình.

Em nhớ không? Từ lúc mình biết nhau cho đến lúc cưới nhau, chúng ta gặp nhau chưa đến 10 lần. Lần nào cũng vội vã... và lần nào anh cũng nhận được cái lắc đầu từ phía nhà em...
Nhưng cuối cùng, chẳng mẹ cha mẹ nào thắng được con cái. Anh nhớ như in ngày anh dắt tay em lên xe hoa, ngày vui của mình mà người thân em chẳng cười, chỉ khóc. Con gái lấy chồng, ai mà chẳng khóc. Nhưng anh hiểu những giọt nước mắt của người thân em khi ấy. Khóc không chỉ vì nhớ mà còn vì thương, vì lo lắng khi thấy em chọn anh - một thằng sinh viên nghịch ngợm, chơi bời, nợ nần và đói rách.
Ngày đón em về anh hạnh phúc biết bao nhiêu, dù trong ngôi nhà cũ chỉ vỏn vẹn một cái giường, một cái ri đô cũ và một cái bàn thờ bằng bê tông được gắn trên tường. Bên kia bức tường là nơi treo ảnh cưới của hai đứa. Tường nhà nham nhở bởi anh quét ve vội vã, nhưng nó vẫn là tổ ấm của chúng mình.

Ảnh: Đức Thanh
Ảnh: Đức Thanh
Cưới xong chẳng bao lâu thì em thai nghén. Bác sĩ nói em bị thấp thai, cần được nghỉ ngơi. Em nghỉ làm. Một người vợ mang thai hàng tháng chỉ trông chờ vào mấy đồng trợ cấp thất nghiệp. Một người chồng đang bù đầu vào kì thi cuối cùng để lấy tấm bằng Đại học. Cuộc sống của chúng mình có lẽ chưa bao giờ khó khăn đến thế.
Tốt nghiệp, anh cất bằng, đi xuất khẩu lao động, hi vọng sẽ tìm thấy tương lai của mình ở đất nước mặt trời mọc. Ngày anh bước chân ra đi, em đã cận kề sinh nở. Em tiễn anh ra sân bay, dúi vội vào tay anh ổ bánh mì lót dạ trong lúc chờ máy bay cất cánh. Cánh tay em giơ lên, nước mắt rơi giữa phi trường rộng lớn. Hình ảnh đó không bao giờ anh quên được, trông em thật nhỏ bé và cô đơn.
Ngày em chuyển dạ, anh gọi điện về, giọng em đứt quãng trong đau đớn “Em sinh rồi, con mình nặng 4kg, anh nghỉ về với em đi, em đau lắm!” Anh đã ôm mặt khóc như một đứa trẻ, khóc vì hạnh phúc, khóc vì thương em. Lúc em đau đớn nhất, lúc em cần anh nhất thì anh không thể ở bên, dù chỉ là đứng cạnh, chìa bàn tay thô ráp của mình ra cho em nắm.
Vậy mà cũng đã 5 năm trôi qua vợ nhỉ. Em đã trải qua hai lần sinh nở thiếu anh. Con mình đã chập chững đi qua những năm đầu đời hầu như không được gần bố. Anh biết, không có anh em đã rất vất vả khi phải một mình sấp ngửa chăm con. Những ngày nghỉ phép ngắn ngủi anh về, thấy em nửa đêm vừa cho con bú vừa ngủ gật, anh thương lắm.
Chúng ta đã trải qua những tháng ngày cùng cực nhất, đã qua những ngày nợ nần, đói khổ. Ngôi nhà nhỏ rách nát anh dắt em vào ngày nào, vài hôm nữa thôi sẽ được thay bằng một ngôi nhà khang trang và đầy đủ. Nó được đổi bằng mồ hôi và nước mắt anh đổ ra ở xứ người. Nó được đổi bằng những vất vả hi sinh của em. Nó được đổi bằng những nhớ thương và nỗi cô đơn của bao năm mình xa cách.
Năm năm làm vợ anh, em đã thay đổi rất nhiều. Tay em đã không còn mềm, dáng em đã không còn thon. Những vết nhăn cũng ngày một xuất hiện nhiều hơn trên đôi mắt đã thôi vô lo vô nghĩ. Trong con mắt người khác, em đã xấu dần theo năm tháng. Nhưng trong mắt anh, em vẫn là người phụ nữ đẹp nhất. Người đã vì yêu mà chọn anh bất chấp khổ nghèo, vì anh mà chịu khó, chịu khổ. Nhờ có em và con mà anh từ một đứa lêu lổng chơi bời trở thành một người đàn ông biết sống có trách nhiệm.
Kỉ niệm năm năm ngày cưới, mình vẫn cách xa nhau hàng vạn dặm. Nhưng anh hứa, mình sẽ chẳng còn xa nhau lâu nữa đâu. Anh ra đi là để trở về. Mình sẽ cùng nhau thức dậy mỗi sáng, sẽ cùng nhau chăm sóc hai con, sẽ thương nhau thật nhiều và mình nhất định sẽ cùng nhau già đi theo năm tháng.
Cảm ơn em đã chọn anh, đã yêu anh mà không hề toan tính. Từ nay, chỉ cần em và các con hạnh phúc, những nhọc nhằn cứ để anh mang. Nếu có kiếp sau, hãy vẫn cứ chọn anh làm chồng, em nhé!
Đức Thanh (Tokyo - Nhật Bản)

Bị chồng bắt quả tang ngoại tình, vợ dọa tự tử

Anh Nguyễn Minh (Quốc Oai, Hà Nội) vốn có một gia đình rất hạnh phúc với một cậu con trai 5 tuổi.
Vốn là kỹ sư xây dựng nên anh Minh thường xuyên phải công tác xa nhà. Là một người yêu thương vợ con nên trong suốt thời gian xa nhà, dù môi trường nhiều cám dỗ, Minh luôn cố gắng giữ gìn bản thân mình. Anh thầm nhủ sẽ không làm gì có lỗi với vợ.
Vậy nhưng, một ngày có người hàng xóm cũng là bạn học cùng cấp 3 của Minh ngầm báo cho anh biết vợ anh đang ngoại tình. Một đêm anh bất ngờ trở về nhà không báo trước và bắt được quả tang vợ đang trên giường với bồ. Thật sự Minh bị sốc nặng.
Người tình của vợ Minh không phải ai xa lạ mà là người cùng trong khu phố, hai nhà cách nhau chưa đầy 1 cây số. Khi bị phát hiện, vợ Minh và người tình sợ hãi. Cả hai quỳ xuống anh xin tha thứ, hứa là không bao giờ tái phạm nữa.
Minh rất đau đớn gọi điện cho bố mẹ vợ đến. Hai ông bà sau thời gian bất ngờ quay ra mắng chửi vợ Minh thậm tệ. Vợ Minh thấy vậy liên tục khóc, nói lời xin lỗi và liên tục đòi dọa tự tử.
Về phía Minh sau cơn nóng giận, thấy vợ liên tục dọa đâm đầu vào tường nên cố gắng kiềm chế cảm xúc, làm tinh thần để vợ bình tĩnh.
Sau vài hôm ở nhà suy nghĩ và đấu tranh với câu chuyện chẳng hay ho đó, Minh trở lại chỗ làm. Lúc này, vợ anh liên tục gọi điện, khóc lóc, cầu xin khiến Minh mủi lòng, anh quyết định trở về và tha thứ cho vợ vì nghĩ thương con. Anh cũng quyết định không đi làm ăn xa nữa, chấp nhận về gần nhà, thu nhập thấp nhưng bù lại vợ chồng bên nhau, con cũng được quan tâm, chăm sóc nhiều hơn.
Những tưởng cuộc sống sau đó của Minh sẽ dần ổn thỏa. Tuy nhiên, cách đây nửa tháng, Minh lại phát hiện vợ anh tiếp tục hẹn hò người tình ở nhà nghỉ. Bản thân Minh cảm thấy không thể chấp nhận được việc vợ liên tục phản bội 2 lần. Một lần có thể coi như chẳng may sa ngã, say nắng, nhưng đến lần thứ 2 thì là bản chất rồi.
Thực sự trong lòng Minh muốn ly hôn nhưng sợ vợ tự tử và con tổn thương. Cậu con trai của anh rất ngoan và hiểu biết. Cậu bé luôn muốn bố mẹ ngủ cùng nhau. Thỉnh thoảng Minh cũng có nói vài câu với vợ kiểu như: "Mình không thể sống tiếp thế này"... nhưng vợ anh mỗi lần vậy lại khóc bù lu bù loa, dọa không thể sống thiếu chồng, vẫn muốn tiếp tục cuộc hôn nhân vì còn yêu anh khiến Minh lại nấn ná...
Theo Minh Anh
Gia đình và Xã hội

Monday, 2 July 2018

Gái xinh nức nở ôm bầu vì người tình giàu có "biến mất"

Cái bầu lớn lên từng ngày trong sự hồi hộp, chờ đợi một đám cưới hoành tráng như người tình giàu có đã hứa, nhưng càng trông tôi càng thất vọng, bẽ bàng vì anh đã bặt vô âm tín!
Biết bố mẹ không đủ khả năng bao cho tôi thêm 4, 5 năm nữa để tôi lấy tấm bằng đại học như nhiều bạn bè cùng trang lứa khác, nên tôi chủ động xin phép bố mẹ cho tôi ra thành phố kiếm việc làm nuôi thân sau khi hoàn thành 12 năm học phổ thông một cách đầy cố gắng.
Bố mẹ không ngăn bởi sau tôi còn 2 cậu em trai đang tuổi ăn, tuổi học mà kinh tế gia đình chỉ trông vào mấy sào ruộng trồng lúa và một vụ vuông ao nho nhỏ thả vài loại cá vừa lấy cái ăn, vừa bán lấy chút tiền dè sẻ chi tiêu cho cả nhà.
19 tuổi tôi hăm hở, tự tin gia nhập dòng người đổ về thành phố, cái nơi mà chỉ nghĩ đến tôi đã thấy rạo rực, bay bổng bởi mộng đổi đời nếu mình may mắn trụ lại được chốn phồn hoa, giàu sang đó.
Không có nhiều tiền, tôi tìm đến nhà trọ bình dân và chấp nhận ở ghép cùng 2 chị lớn hơn tôi vài tuổi. Cùng cảnh dễ thông cảm, biết tôi mới chân ướt, chân ráo rời quê đi tìm việc cả hai chị đều nhiệt tình giới thiệu cho tôi những nơi cần lao động phổ thông không quá nặng nhọc mà thu nhập cũng tạm ổn.
Lựa chọn, cân nhắc mãi cuối cùng tôi xin được việc làm tại một cửa hàng kinh doanh thời trang dành cho nam giới. Mưa không đến mặt, nắng chẳng đến đầu, được ăn, nghỉ có giờ giấc tôi trắng da, dài tóc, xinh đẹp hẳn lên.
Bà chủ rất hài lòng khi thấy tôi chịu khó học hỏi kinh nghiệm của mấy chị nhân viên đi trước, biết cách tư vấn, níu giữ khách hàng nên hầu như ca trực của tôi khách hiếm khi phải ra về tay không mà thường là họ vui vẻ mở hầu bao đển mua một món đồ nào đó.
Con nhà nông quen vất vả từ nhỏ, nay lại có tuổi trẻ, có hoài bão, ước mơ sớm thay đổi hoàn cảnh sống của mình nên tôi cố gắng để hoàn thành công việc của mình một cách tốt nhất. Vì vậy chỉ sau một năm cần mẫn cống hiến cho cửa hàng tôi đã có thể tự lo cho cuộc sống của mình và cuối mỗi tháng còn gửi về quê chút tiền để phụ bố, mẹ nôi 2 em ăn học.
Đang vui vẻ, ríu rít cùng 2 chị thuê trọ mỗi khi tan ca về, tự nhiên các chị lần lượt theo nhau lên xe hoa về nhà chồng. Trước khi chia tay tôi, 2 chị lại một lần nữa nhiệt tình truyền kinh nghiệm rằng muốn chắc chân ở thành phố chỉ có cách kiếm lấy tấm chồng, giàu, nghèo tùy số miễn sao là dâu con chốn phồn hoa đô thị là sướng rồi…
Các chị lớn tuổi hơn tôi, không xinh đẹp bằng tôi mà được hưởng sướng như thế, sao tôi chịu thua kém? Nghĩ là làm tôi bắt đầu lên kế hoạch tìm người đàn ông sẵn lòng cho tôi một bước lên bà càng sớm càng tốt.
Không phải chờ đợi lâu, tôi đã tìm thấy anh trong số rất nhiều khách quen hay ghé mua hàng mỗi khi tôi đứng quầy. Những lời thủ thỉ như mật rót tai cùng những món tiền "tặng em" mỗi ngày thêm nặng tay của anh dành cho tôi đã khiến tôi đặt hết niềm tin vào tình yêu có cánh mỗi lần anh đón tôi đi nhà hàng, khách sạn…
Rồi cái gì đến phải đến khi anh hứa như đinh đóng cột rằng cuối năm nay được ngày lành, tháng tốt anh sẽ đưa tôi về ra mắt bố, mẹ anh và căn nhà hai tầng khang trang trong phố sẽ là của tôi nếu tôi cho anh đi đến tận cùng hạnh phúc!
Cái bầu lớn lên từng ngày trong sự hồi hộp, chờ đợi một đám cưới hoành tráng như người tình đã hứa, nhưng càng trông tôi càng thất vọng, bẽ bàng vì anh đã bặt vô âm tín! Không biết nhà của anh, số điện thoại anh cho cũng không liên lạc được, tôi chỉ còn biết ôm hận, tự trách mình ngu muội…Ý nghĩ trở về quê với bố mẹ chợt lóe lên rồi chợt tắt, bởi tôi không đủ dũng cảm, không đủ tự tin để cầu xin bố mẹ tha lỗi cho tôi…
Theo An Trí
Tiền Phong

Quán nhậu đông vui, bữa cơm nhà lạnh ngắt

Giờ tan sở, thời điểm các gia đình sum vầy với bữa tối cũng là lúc các quán nhậu, các cửa hàng đồ ăn nhanh khắp thành phố nghìn nghịt người. Bữa ăn - hoạt động gắn kết làm nên tổ ấm của gia đình đang đổ vỡ.
Đến bữa ăn thì ở... quán nhậu
Chỉ cần rảo bước ở các con đường lớn nhỏ ở TPHCM vào lúc tan sở, sau 5h30 mỗi chiều sẽ thấy hàng loạt quán nhậu bắt đầu rậm rịch đón khách. Đây là lúc các khu ăn uống đường Phan Xích Long, khu đồ nướng Vạn Kiếp, trung tâm ăn uống mới nổi đường Phạm Văn Đồng... tăng hết cường độ làm việc.
Các nhà hàng lớn bày biện sẵn bán ghế, chén bát để đón khách; các quán nhậu vỉa hè, bình dân vào cuộc sớm hơn, rất nhiều người từ chỗ làm là tạt ngay vào quá nhậu theo lịch hẹn trước và cũng có người ra đây mới gọi điện "lập hội".
Các quán nhậu đông nườm nượp từ giờ tan sở đến tận tối, thậm chí đến tận đêm. Bằng hữu hò zô, tay bắt mặt mừng, đông vui, nhộn nhịp...
Nhìn thấy cảnh các quán nhậu sau giờ tan sở, một chuyên gia tâm lý ở TPHCM đã phải thốt lên: Họ đang ngồi đây, nghĩa là giờ này, tối nay có biết bao nhiêu đứa trẻ hôm nay vắng cha, vắng mẹ?
Người lớn ở quán nhậu thì con trẻ cũng có sân chơi của riêng mình. Nhiều năm gần đây, các trung tâm thương mại, các quán ăn nhanh phủ khắp mọi nơi là "bến đậu" của giới trẻ vào giờ của những bữa ăn trưa, ăn tối. Ở đây, mọi nhu cầu ăn uống, vui chơi của con trẻ được đáp ứng nhanh gọn, tiện lợi, sang trọng. Chỉ thiếu cha, thiếu mẹ và thiếu không khí gia đình.
Trái ngược với sự xô bồ, nhộn nhịp đó bên ngoài, cánh cửa không ít gia đình lạnh ngăn ngắt. Có những gia đình không tổ chức, không duy trì được bữa ăn sum họp hàng ngày. Bố đi đường bố, mẹ đi đường mẹ, con đi đường con... nhiều nhà đúng nghĩa thân ai nấy biết. Không ít đứa trẻ không biết đến bữa ăn gia đình đúng nghĩa, các thành viên quây quần cùng chuẩn bị đồ ăn, dọn mâm, trò chuyện.
Bữa ăn - đổ vỡ mối liên kết gia đình
Tại một buổi tọa đàm về chủ đề gia đình ở TPHCM mới đây, Tuấn Anh, một học sinh lớp 10 cho biết, có khi cả năm trời em không ngồi ăn cơm cùng bố mẹ. Trước đây mẹ còn hay bày biện, nhưng nấu rồi ba không về ăn, mẹ cũng bỏ bữa... dần dần bà chán gần như bỏ luôn việc bếp núc, giao hết cho giúp việc. Giờ đây, bố mẹ cho em tiền, không về nhà ăn thì ăn ngoài.
"Sáng ăn quán, bữa trưa ăn ở trường, chiều đi học thêm ăn vội vàng, tối hôm nào không ới bạn bè đi ăn đồ ăn nhanh, trà sữa thì em mới báo cô giúp việc để phần. Có về thì em xúc một tô vào phòng là xong bữa", Tuấn Anh kể.
Một bạn trẻ khác cũng ở tuổi mới lớn đã phải thốt lên nghẹn ngào: "Em muốn xin tiền hay nhắn gì với bố mẹ, còn phải viết giấy dán ở cửa tủ lạnh. Đó đã trở thành nơi giao tiếp của mọi người trong gia đình".
Mái ấm của nhiều gia đình hiện đại trở thành tổ lạnh khi bị phân tán bởi nhậu nhẹt và công nghệ
Mái ấm của nhiều gia đình hiện đại trở thành "tổ lạnh" khi bị phân tán bởi nhậu nhẹt và công nghệ
Chưa kể, nhiều gia đình duy trì được bữa ăn chung nhưng thật ra thời gian, tâm trí, tình cảm lại không dành cho nhau. Có những nhà, chỉ quây quần bên nhau về mặt thể chất, còn mỗi người tập trung vào ti vi, vào điện thoại hay các mối bận tâm riêng của mình.
Ở thế giới gia đình thiếu sợi dây gắn kết nhiều đứa trẻ gặp sự cố, có vấn đề nhưng cha mẹ không hề hay biết. Có em bị bạo hành thời gian dài cha mẹ không biết; có em sau khi uống thuốc, cứa tay tự vẫn, cha mẹ ngớ người "thấy nó bình thường mà". Thậm chí, có trường hợp, có em bỏ nhà đi bụi mà cả tháng sau cha mẹ mới hay biết; rồi có trường hợp... con gái có bầu đến tháng 7 mẹ mới phát hiện ra.
TS Xã hội học Phạm Thị Thúy, Học viện Hành chính Quốc gia cơ sở TPHCM chia sẻ, dù bận rộn đến mấy gia đình bà vẫn luôn thu xếp để có bữa ăn chung trong ngày. Bữa ăn là hoạt động cực kỳ quan trọng để tạo nên nếp nhà và nếp nhà ảnh hưởng rất nhiều đến sự phát triển và quá trình hình thành giá trị sống, kỹ năng sống ở con trẻ.
Theo bà Thúy, thay vì kiếm tiền cho con đi học các lớp kỹ năng sống, các khóa đào tạo này nọ, cha mẹ hãy tận dụng giáo dục con ngay trong việc duy trì bữa cơm nhà. Khi cùng nhau nấu, bày biện, dọn mâm, trò chuyện... là cơ hội để bày tỏ sự quan tâm, bày tỏ tình yêu thương với nhau. Giữa cuộc sống bận rộn, nhộn nhịp thì bữa ăn giúp cho mái nhà trở thành tổ ấm để con trẻ cảm nhận được rõ nhất sự quan tâm của cha mẹ.
Hoài Nam
 
Blogger Templates