Pages

Powered by Blogger.

Wednesday, 7 December 2016

Tôi đã đúng khi quyết không ngoại tình với người cũ

Tôi cũng chẳng mất anh, anh cũng chẳng mất tôi, vì ít nhất bây giờ có nghĩ tới cũng không thấy sự tầm thường của nhau.

Chúng tôi yêu nhau hơn 5 năm, rồi chia xa khoảng vài năm. Khi gặp lại, tình cảm xa cách lâu ngày bùng lên như ngọn lửa, còn nồng nàn hơn lúc quen nhau, nhưng sau đó anh nói đã lập gia đình và có em bé. Tôi bàng hoàng khi mình từ "danh chính ngôn thuận" trở thành người thứ 3. Tôi tìm hiểu biết vợ chồng anh không hạnh phúc, cảm giác đau xót tận tim gan, muốn mang hạnh phúc đến cho anh. Lúc ấy tôi cũng có suy nghĩ bất chấp tất cả để đến với nhau, nhưng khi xem đi xem lại các clip anh chia sẻ về con anh, tôi đã gạt bỏ tư tưởng điên rồ này.
Tôi đã hẹn anh ra hỏi cặn kẽ về tình trạng gia đình. Tôi hỏi nếu không xuất hiện người thứ 3 (là tôi đây) thì mâu thuẫn vợ chồng anh có đến mức đổ vỡ không. Anh đã im lặng một lúc lâu rồi lắc đầu. Lúc ấy tôi đã nói: “Hôm nay em bỏ đi tình cảm của mình là vì anh. Sau này anh đừng ngoại tình, vì nếu anh ngoại tình thì việc làm của em vô nghĩa lắm”. Anh đã ôm và lau nước mắt cho tôi. Trong khoảnh khắc ấy bỗng nhiên tôi thấy chua chát quá, trong khi vợ anh đi làm về giờ này chắc đang tất bật chăm con còn ẵm ngửa, anh lại đang ngồi đây dỗ dành người khác.
Sau đó, tôi cai nghiện tình cảm của mình. Anh tìm cách liên lạc với tôi, nhắc kỷ niệm cũ, kể cuộc sống hàng ngày của anh. Anh liên lạc tài khoản nào, tôi chặn anh trong tài khoản đó. Tôi chặn số điện thoại của anh, khoá các tài khoản mạng xã hội của mình, không liên lạc với bạn chung để chặn mọi thông tin về chúng tôi. Anh đi tìm, tôi tránh mặt. Những lúc ấy tim tôi đau quay quắt nhưng chỉ biết cắn chặt răng tự động viên mình: “Anh ấy u mê thì mình phải tỉnh táo, cố gắng lên rồi mọi thứ sẽ qua thôi”.
Mọi thứ cũng qua thật, được một năm anh không tìm cách liên lạc nữa. Giờ đã 4 năm trôi qua, bé con nhà anh đã lớn. Có lần vô tình tôi thấy hình vợ chồng anh dẫn bé đi sở thú, bé cười rất hạnh phúc, nhìn nụ cười bé tôi cũng thấy hạnh phúc và nhẹ nhõm. Tôi không biết tình trạng gia đình anh hiện giờ, chỉ biết họ vẫn sống với nhau. Có thể tôi quá lý trí nhưng hiểu tình yêu của chúng tôi là của người trưởng thành, không thể bồng bột như thuở 18. Bây giờ tôi thấy ngày ấy quyết định bỏ đi tình cảm này không phải chỉ vì anh mà vì tôi nhiều hơn. Tôi cũng chẳng mất anh, anh cũng chẳng mất tôi, vì ít nhất bây giờ có nghĩ tới cũng không thấy sự tầm thường của nhau.

Tôi hối hận vì lấy vợ không xinh lại không làm ra tiền

Tình cảm vợ chồng tôi chưa mặn nồng, một phần vì vợ làm không nhiều tiền, tôi phải lo hầu hết chi phí trong gia đình.

Tôi cuối cùng cũng lấy vợ, không biết có phải là lựa chọn chính xác không vì thời gian quen vợ chưa đến một năm. Vợ tôi lúc cưới trong tay không có gì cả, thậm chí còn nợ tiền gia đình, công việc mới đi làm lương cũng không cao. Gia đình vợ ở quê lại nghèo, phải vay tiền để giúp con gái cưới xin đàng hoàng. Mới đầu lúc nói về hoàn cảnh của vợ thì bố mẹ tôi phản đối kịch liệt, cho rằng tôi sẽ khổ khi lấy vợ như thế, không xứng với tôi. Bản thân tôi là dân tỉnh vào TP HCM lập nghiệp, gia đình không giàu nhưng ổn định. Tôi cao ráo, học giỏi, ra trường công việc tốt, đã ra kinh doanh, tuy chưa mua được nhà thành phố nhưng cũng có thu nhập mấy chục triệu/tháng và đang tăng dần lên nhiều. Tính tình hiền lành, có ý chí, ăn nói chưa hay nhưng không thuốc lá rượu bia gì cả.

Bình thường trong tình yêu các chàng trai sẽ tỏ tình nhưng ở đây vợ lại là người theo đuổi, tỏ tình với tôi, chăm sóc lo lắng mọi thứ cho tôi từ những công việc gia đình, bữa ăn hàng ngày, phụ tôi một phần trong công việc. Vợ rất thương yêu tôi, hiểu và chịu được tính tình của tôi. Sau một thời gian quen nhau, ra mắt gia đình tôi thì bố mẹ cũng chịu vì nghĩ tôi lớn tuổi rồi. Lúc quyết định cưới tôi cũng không suy nghĩ nhiều, nghĩ lấy sớm để sinh con sang năm hợp tuổi. Bây giờ lấy nhau về vợ chồng vẫn chưa mặn nồng, một phần vì vợ làm không nhiều tiền, tôi phải lo hầu hết chi phí trong gia đình. Vợ ở quê nên không lanh lẹ và khéo léo trong giao tiếp, không được đi du lịch nhiều như mấy bạn gái ở thành phố. Vợ tuy cũng xinh nhưng không cao, da ngăm đen và dáng không chuẩn, được cái hiền lành, chịu thương chịu khó, nấu ăn khéo và lo nội trợ tốt, chăm con giỏi.

Giờ sau hôn nhân nhiều vấn đề, gia đình hai bên ở hơi xa, nảy sinh một số mâu thuẫn trong tiền bạc, tôi bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định của mình. Tôi không có ý đi ngoại tình, chỉ là trong đầu có suy nghĩ giá mà lúc xưa tìm hiểu kỹ thì có thể sau vài năm cũng kiếm được người phù hợp. Nếu tôi có sự nghiệp tốt thì cho dù hơi lớn một chút cũng kiếm được vợ như mong muốn. Nếu vợ dễ nhìn, thông minh và ở thành phố, có thu nhập khá thì cuộc sống của tôi cũng nhanh chóng có nhà, có xe và thoải mái hơn nhiều, không phải một mình phấn đấu trong nhiều năm. Hoặc nếu lấy vợ xinh, có duyên, tôi cũng được nở mày nở mặt với thiên hạ hơn. Các bạn cảm thấy suy nghĩ của tôi thế nào?

Wednesday, 10 August 2016

'Con gái lấy chồng còn gửi tiền cho mẹ đẻ là không chấp nhận được'

Lúc về nhà lấy đồ, tôi vô tình nghe mẹ chồng nói chuyện với chị chồng rằng: “Cái loại con gái lấy chồng rồi mà còn đòi gửi tiền về nhà mẹ đẻ là không chấp nhận được”.
Năm tôi 18 tuổi, anh trai tôi ra đi vì tai nạn giao thông. Nhưng lỗi phần lớn là của anh nên nhà tôi phải bồi thường 1 khoản tiền lớn. Bố mẹ tôi chạy vạy vay tiền khắp nơi để trả nợ. Nhà tôi kiệt quệ cả về tinh thần, thể xác và của cải. Khi ấy, chồng của cô hàng xóm giới thiệu công việc phiên dịch tiếng Đức ở 1 công ty đóng và sửa chữa tàu. Thế nên tôi quyết định bỏ học đi làm phiên dịch và tôi gặp chồng tôi ở đấy.
Yêu nhau 3 năm chúng tôi quyết định làm đám cưới. Anh có 1 chị gái đã đi lấy chồng ở Hà Nội và 2 người em sinh đôi 1 trai, 1 gái đang học đại học ở Sài Gòn bằng tuổi tôi. Rồi em gái anh học năm thứ 3 thì có bầu, phải bảo lưu chuyển về sống với chúng tôi chờ ngày sinh nở.
Chồng tôi lúc ấy đã cầu xin tôi bao dung với lỗi lầm của em gái, vì nếu tôi không chấp nhận em thì tương lai em hỏng hết. Thế là vợ chồng chúng tôi lại phải chăm sóc cho cả em gái anh và cháu. Em gái anh rất vô tư. Từ lúc có bầu đến lúc sinh nở xong em chẳng mó tay vào việc gì, cơm nước cũng chờ chồng tôi hoặc tôi về nấu.

Buổi trưa em ăn cơm xong có cái bát cũng để y nguyên trong bồn rửa chén. Lúc em sinh mẹ chồng không dám vào vì sợ bố chồng biết nên vợ chồng tôi phải thay phiên nhau chăm sóc em. Con được 4 tháng thì em để con lại cho vợ chồng tôi nuôi, em về thành phố tiếp tục đi học. Mãi đến khi 2 năm sau em tốt nghiệp và cưới bố của đứa bé thì hai vợ chồng mới xuống đón con về ở chung. Con của em đến bây giờ vẫn gọi chúng tôi là bố mẹ.
1
Mẹ chồng bảo bà rất buồn khi giỗ bố chồng mà tôi so đo, tính toán thiệt hơn (Ảnh minh họa)
Cưới nhau được 4 năm, sau khi chạy việc cho em gái và em rể vào 1 công ty dầu khí, sự nghiệp của em trai anh bắt đầu ổn định, chúng tôi mới quyết định vay tiền mua nhà và có con. Tất cả mọi chi phí chúng tôi đều phải tự lo hết. Bố chồng mất, mẹ chồng tôi chuyển đến ở với chúng tôi để trông cháu và gần các con. Từ đây, cơn ác mộng của tôi bắt đầu.
Đầu tiên là chuyện tiền bạc. Trước giờ mỗi tháng chúng tôi vẫn biếu bố mẹ 2 bên 1 triệu. Khi mẹ tôi vào, tôi cũng có giải thích với bà là chúng tôi còn đang vay tiền mua nhà nên hơi khó khăn. Tôi chỉ có thể biếu thêm bà 500 nghìn. Trước mặt chồng tôi, bà vẫn vui vẻ cầm nhưng lại điện cho em trai bảo tôi đối xử với bà không bằng ô sin. Bà bảo mẹ tôi ngồi mát ăn bát vàng mà vẫn được 1 triệu, còn bà vất vả trông con cho chúng tôi mà chỉ được có 1,5 triệu.
Em chồng gọi điện mắng chửi tôi, bảo tôi liệu đường mà đối xử với bà cho đàng hoàng, không thì không yên với chú ấy. Tôi phải đưa thêm cho mẹ chồng tôi 500 nghìn nữa bà mới không nói gì. Mỗi tháng bà vừa có lương hưu, tiền cho thuê căn nhà ở Hà Nội, tiền chúng tôi biếu cộng lại ngót nghét trên 10 triệu. Nhưng tiền bà toàn giữ để đấy, chả tiêu gì, cần gì lại bảo chồng tôi mua cho. Ở với cháu cả năm mà chỉ mua cho cháu được 3 bộ quần áo ba lỗ, loại 50 nghìn ba bộ đổ đống ngoài chợ. Tôi chán chằng buồn nói gì.
Ngay cả chuyện ăn uống mẹ chồng tôi cũng rất khó chịu. Nhà tôi gần vựa hải sản, bà bảo bà già rồi nên cần bổ sung nhiều canxi cho xương chắc khỏe. Thế là 1 tuần chúng tôi ít nhất phải mua cho bà 1 bữa ghẹ, 1 con tôm hùm loại 3 lạng/ con. Tôm thì phải mua loại to chứ bà bảo loại bé bóc lâu lắm. Gà thì bà chỉ ăn loại gà lai chọi, gà đồi. Tôi mua gà công nghiệp về nấu ăn, gắp mời bà bảo “Mẹ ăn miếng gà này ngon lắm” thì bà hỏi ngược lại “Ơ, thế đây là gà à, thế mà mẹ cứ tưởng đậu hũ, ăn nhạt toẹt, mềm nhũn chả ra sao cả”.
Nhà tôi cách Sài Gòn khoảng 80km, mẹ chồng tôi yêu cầu 2 em của anh mỗi tháng phải về nhà 2 lần chơi với bà. Rồi cứ thế, vợ chồng em gái anh, em trai anh với bạn gái cứ tối thứ 6 về nhà tôi, chiều chủ nhật lên. Một mình tôi vừa ôm con nhỏ, vừa loay hoay cơm nước phục vụ bao nhiêu người.
Chồng tôi muốn phụ nhưng bà không đồng ý. Anh bảo em gái vào phụ tôi thì bà tru tréo lên bảo rằng em xuống đây để chơi với bà chứ không phải phục vụ chị dâu. Rồi nó bảo đi làm cả tuần mệt mỏi phải để cho nó nghỉ ngơi chứ. Tôi nghe mà ứa nước mắt, không lẽ tôi cả tuần không phải đi làm, chỉ có mình con bà mệt mỏi?
Các em của anh thì vẫn theo thói quen như thời sinh viên, dù giờ đã đi làm và thu nhập cao hơn vợ chồng tôi. Nhưng mỗi lần đến chỉ biết ăn, nhậu rồi về, chưa bao giờ có ý nghĩ phụ giúp chúng tôi tiền chợ hay mua cho cháu cái gì. Mỗi lần em gái từ nhà tôi về mẹ chồng tôi lại đùm đùm gói gói cho em nào từ hộp phô mai, cả bộ quần áo bạn tôi tặng cho con trai tôi nhưng rộng đến hộp sữa bột con trai tôi đang uống dở. Mặc cho tôi giải thích với bà rằng sữa cho trẻ em dưới 24 tháng khác với cho trẻ 5 tuổi nhưng bà mặc kệ, cái nào đùm được thì bà cứ đùm. Mà tôi cũng chả hiểu sao em anh có thể vui vẻ mang các thứ ấy về được.
Lần đám giỗ bố chồng chúng tôi đã cãi nhau to. Mẹ chồng tôi thích làm lớn nên đặt bao nhiêu bàn, cuối cùng khách không đến, thừa mất 4 bàn. Bà lại còn sĩ diện khoe hải sản ở đây rất ngon nên bắt chồng tôi mua tặng mỗi nhà 1 kg ghẹ và tôm để mang về ăn lấy thảo. Đám giỗ ấy tôi chi mất hơn 10 triệu cộng với việc các em anh chỉ đến ăn, xong vào phòng nằm mặc tôi xoay xở dọn dẹp. Họ thậm chí chả thèm mua hoa quả cúng bố chứ đừng nói đóng góp đồng nào. Tôi giận chồng cả tuần không nói chuyện.
Lúc này mẹ chồng tôi gọi các em về và họp gia đình. Bà bảo bà rất buồn khi giỗ bố chồng mà tôi so đo, tính toán thiệt hơn. Để cho trong nhà mọi việc yên ấm, bà quyết định sẽ cho vợ chồng tôi căn nhà ở Hà Nội. Khi bà còn sống thì tiền thuê nhà bà vẫn thu, sau này bà mất thì chúng tôi sẽ được hưởng. Bù lại vợ chồng tôi phải lo cho các em, lo cho bà, giỗ chạp và khách khứa đầy đủ.
Tôi cũng nói với bà rằng tôi không hề so đo tính toán. Kể cả bà không cho chúng tôi cái gì thì chúng tôi vẫn phải có trách nhiệm. Tôi chỉ muốn chi tiêu 1 cách hợp lý hơn vì vợ chồng tôi vẫn còn nợ nần, tôi thì từ lúc có con đã phải chuyển xuống làm văn phòng nên lương giảm đi rất nhiều. Bà bảo bà đã quyết thế rồi, coi như chúng tôi ứng trước cho bà, sau này bán cái nhà đi lấy lại.
Sau ngày hôm ấy bà bắt đầu hạch sách này kia, tiền Tết bà đòi đưa 50 triệu để bà về quê thuê xe cho bà con đi lễ chùa, rồi tiền cúng, tiền biếu. Các em xuống chơi bà đòi đi ăn nhà hàng, đi ăn sáng bằng phở bò Kobe 500 nghìn/ bát. Chồng tôi bảo tôi thôi bao lâu nay mẹ phải chăm sóc bố ốm đau khổ nhiều rồi, năm nay Tết này để mẹ thoải mái tí nên bảo tôi vay tiền đưa cho mẹ.
Mấy hôm trước do chị phiên dịch của công ty nghỉ ốm nên tôi phải đi phiên dịch thay. Lúc về nhà lấy đồ, tôi vô tình nghe mẹ chồng nói chuyện với chị chồng rằng: “Nó (chỉ tôi) chỉ tốt nghiệp cấp 3 lấy được thằng K nhà mình là may lắm rồi, còn đòi hỏi cái gì. Nó còn lâu mới biết cái nhà ấy mẹ bán đi cho V (em chồng tôi) mua nhà từ đời nào rồi. Sau này mẹ chết có mà xuống âm phủ mà đòi. Mình không tranh thủ moi hết tiền của nó để nó mang về nhà ngoại à. Cái loại con dâu lấy chồng rồi mà còn đòi gửi tiền về nhà mẹ đẻ là không chấp nhận được”.
Tai tôi như ù đi và tôi gọi điện cho chồng. Sau 1 lúc im lặng thì anh bảo anh cũng mới biết chuyện này. Nhưng anh xin tôi nghĩ thoáng đi 1 chút vì chẳng phải trước đó chúng tôi vẫn xác định hai vợ chồng tự thân vận động, không có nhà của mẹ chúng ta vẫn sống tốt, anh sẽ cố gắng chăm lo cho mẹ con tôi đầy đủ. Chồng tôi gửi cho tôi 1 khoản tiền, bảo tôi công tác xong tranh thủ nghỉ ngơi vài ngày tại đó cho thư giãn đầu óc. Anh không muốn tôi và mẹ cãi nhau, vì cả tôi và mẹ anh không biết phải làm sao.
Hiện giờ tôi đang hoang mang lắm, không biết làm gì các anh chị ạ. Tôi càng nghĩ lại thấy hóa ra mẹ chồng chỉ xem tôi là con rối, lừa gạt tôi. Nào là tiền về quê, tiền sửa lại nhà gần 100 triệu. Đó chỉ là 1 âm ưu để lấy hết tiền mang cho con trai út xây nhà trên thành phố. Tôi phải làm sao để vẹn cả đôi đường đây?

Bẫy tình cay đắng của người vợ ngoan hiền

3 tháng sau, tôi gặp lại em để làm thủ tục ra tòa. Tôi thật không ngờ người đàn bà là vợ cũ của tôi giờ bụng đã lùm xùm bầu bí...
Ngày ấy, biết em có người đàn ông khác trong lòng nhưng tôi vẫn quyết định chinh phục em. Bao nhiêu năm theo đuổi một người con gái dù rằng em đã có người yêu khiến tôi có lúc mệt mỏi vô cùng. Nhưng vì quá yêu nên tôi chấp nhận bị em sỉ vả, xúc phạm. Tôi cũng không ngờ có ngày mình lại hèn hạ đến vậy. Em ngoan hiền, dịu dàng, ăn nói dễ nghe khiến tôi cảm thấy yêu thương vô cùng...
Tin em chưa tay người yêu khiến tôi mừng rơi nước mắt. Tôi cố gắng ở bên em mọi lúc, mọi nơi, động viên em. Một là hi vọng em có thể vì cô đơn mà nhận lời tôi, hai là vì thương em nên tôi thật tâm muốn động viên em. Thế rồi, sau hơn 3 tháng, em quyết định nhận lời yêu tôi vì em nói, chỉ có tôi là người hoàn toàn tin yêu em, chỉ có tôi luôn ở bên em, động viên em mỗi lúc em buồn.
Tôi thật sự cảm thấy mừng dù biết rằng, trong lòng em vẫn không hoàn toàn quên được người cũ. Quá thương em, tôi ngày ngày làm những chuyện vui khiến em thoải mái hơn. Hơn 1 năm, chúng tôi quyết định cưới nhau. Dù có lúc em vẫn buồn vì chuyện cũ nhưng tôi cũng muốn, mình có thể khiến em quên đi bằng tình yêu thương vợ chồng.

1
Tin em chua tay người yêu khiến tôi mừng rơi nước mắt. Tôi cố gắng ở bên em mọi lúc, mọi nơi, động viên em. (ảnh minh họa)
Về làm dâu được hơn 1 năm, nói em sinh con, em bảo chưa có ý định. Tôi biết, em vẫn còn hận người đàn ông kia vì anh ta bỏ em đi lấy vợ chỉ sau hơn 3 tháng chia tay. Có mối tình 4 năm mặn nồng nào lại như thế. Chắc hẳn, trong lòng anh ta đã có người đàn bà khác từ lâu.
Tôi nói em hãy quên người ta, em bảo quên rồi nhưng tôi hiểu, trong lòng em vẫn còn nhiều điều khó nói. Nhưng sự lạnh nhạt của em, cuộc sống vợ chồng mà chẳng được câu tình cảm từ em khiến tôi cảm thấy bất lực. Có lúc tôi chỉ muốn buông bỏ tất cả, không cung phụng em, không chiều chuộng em nữa để tôi có thể sống cuộc sống thoải mái trước đây. Nhưng lúc nào tôi cũng phải hỏi han em vì sao em buồn, rồi cố gắng nghĩ mọi trò cho em vui hơn.
Mệt mỏi chồng chất, tôi lao vào vui chơi với bạn bè. Tôi thật không ngờ, trong thời gian ấy, em lại gài ra một cãi bẫy tình khiến tôi bị mắc lưới. Em nhờ một cô bạn thân xinh đẹp, dụ dỗ tôi. Ban đầu tôi cũng không muốn tiếp xúc nhưng vì quá chán nản vì vợ không qu ên được tình cũ, tôi đã nhận lời vui vẻ với cô ta.
Nhưng lần một có thì lần hai lại có. Cô ta vẫn không thôi dụ tôi. Và một lần nọ, chính em là người đã bắt quả tang tôi ngoại tình, em còn chụp hình tố cáo tôi với bố mẹ tôi và bạn bè của tôi, cũng như gia đình em. Em bỏ chồng không do dự. Em nói, không bao giờ chấp nhận người chồng phản bội. Tôi cũng thấy xấu hổ. Yêu em như thế mà tôi còn ngoại tình được thì nào dám níu kéo em. Tôi quyết định từ bỏ cuộc hôn nhân mà tôi dày công vun xới…
3 tháng sau, tôi gặp lại em để làm thủ tục ra tòa. Tôi thật không ngờ người đàn bà là vợ cũ của tôi giờ bụng đã lùm xùm. Tôi hỏi em có con với ai thì em giới thiệu người đàn ông bên cạnh, chính là người yêu cũ của em. Em nói anh ta đã bỏ vợ và họ đã quay về bên nhau.
Trớ trêu, tôi nhận ra người bạn thân đi bên cạnh em chính là cô gái tôi đã ngoại tình. Họ nhìn tôi cười vui vẻ, tôi thật sự không thể ngờ… Em nói xin lỗi tôi vì đã làm vậy, đã gài bẫy tình tôi nhưng nếu không làm cách đó thì có thể, tôi sẽ không buông tha cho em và em cũng không có cách nào đi khỏi. Em đã lén lút với anh ta và có bầu từ bao giờ, tôi chỉ là kẻ đổ vỏ. Tôi không thể nào sống nổi với sự thật này, toàn thân run lẩy bẩy. Người con gái tôi yêu sống chết, hi sinh tuổi trẻ vì em mà em lại gài bẫy tôi ngoại tình để khiến tôi mất mặt còn em thì ung dung bên cạnh người cũ. Thật là bỉ ổi, vô liêm sỉ. Thật không đáng mặt, không xứng đáng để tôi yêu thương bao năm nay…
Đúng là, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Ở đời này thật chẳng có thể tin ai ngay cả người vợ mình yêu thương trân trọng. Em có thể đi chỉ cần em nói không yêu tôi. Và nếu như ngay từ đầu đừng nhận lời cưới thì có phải tôi không khổ một đời? Đàn bà thật thâm độc, nhất là em!

Sunday, 12 June 2016

Ứa nước mắt phát hiện chuyện "thử hàng" nơi công sở

Câu chuyện động trời đó xảy ra đã vài năm nay. Nhóm đàn ông đó đều bị công ty tôi sa thải. Trước khi sa thải, họ đều phải gặp rắc rối với pháp luật.
    Ở các trang web đen, thường có những “tổ”, được dân chơi lập ra để “thử hàng”. Nôm na là họ đi làm chuyện bậy bạ với các cô gái rồi về viết bài cảm nhận, đánh giá, trao đổi số điện thoại này nọ... Cái “trò mèo” ấy, thật đen đủi lại rơi vào đúng văn phòng của tôi. Các anh nam giới ham chơi, xấu tính, bày trò “thử hàng” với chị em phụ nữ rồi lên nhóm kín buôn chuyện với nhau. Nhiều chị ở đây lâu rồi thì cảnh giác chứ đám nhân viên nữ mới về như chúng tôi cũng có nhiều người “dính bẫy”.
    Điển hình là tôi. Tôi không thuộc nhóm sắc nước hương trời gì cho cam, cũng chỉ gọi là hình thức trung bình khá. Mới đi làm, tôi thấy có anh T quan tâm, hỏi han, mời tôi đi uống nước, ăn trưa... Tôi mới đến, còn nhiều bỡ ngỡ, anh ấy trao đổi công việc rồi mách cho vài “mẹo” để áp dụng ở công ty, để nhìn nhận một số việc tuy không thuộc phạm vi công việc nhưng dù sao cũng là việc ở công ty, khiến tôi cũng nể... Vài tuần sau, tôi thấy tôi cũng “đổ”. Rồi chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi trẻ tuổi mà, chúng tôi có chữ X thứ ba và tôi nghĩ, có lẽ đây sẽ là một mối quan hệ lâu dài.
    Nhưng sau ba, bốn lần chúng tôi thực hiện điều đó cùng nhau, thì T biến mất. Tin nhắn không trả lời, điện thoại không nghe máy, mọi liên lạc qua internet đều cắt đứt. Khi gặp nhau ở công ty, T thản nhiên như tôi là một người chưa gặp bao giờ. Tôi hoang mang, lo lắng, cảm thấy có chút gì thất vọng và quả thực cũng rất nhiều xấu hổ. Có cái gì đó rất không ổn trong chuyện này. Tôi cũng tự cảm thấy mình như một “món hàng”, dễ dãi và nhanh chóng bị người ta vứt bỏ.

    cong so 1
    Sau T, khoảng vài tuần sau, tôi vừa kịp nguôi ngoai và quyết định gạt bỏ mối quan hệ ngắn ngủi ấy sang một bên thì lại đến N, anh nhân viên phòng tài chính, nhắn tin và tán tỉnh tôi. Tôi chưa có ấn tượng gì với con người này cả. Chỉ nhìn thấy nhau và chào hỏi xã giao. Hơn nữa, những lần gặp ấy, tôi không cảm thấy N có chút để ý nào đến tôi. Vậy mà bây giờ nhắn tin tản tỉnh? Liệu có gì bất ổn ở đây không? Sự biến mất của T đã làm tôi nghi ngại, hình như có mục đích gì trong chuyện đó rồi, giờ lại đến N?
    Tôi coi như không nhận được tin nhắn của N và lẳng lặng làm việc của mình. Tôi không muốn vướng vào cái bẫy nào, dù rằng tôi cũng chưa biết mình có đang bị giăng bẫy hay không! Sau ba, bốn ngày nhắn tin, tán tỉnh không hiệu quả, bỗng nhiên N đến thăm tôi và đưa cho tôi một món quà. Mở ra, tôi ngạc nhiên đó là đôi giày mà tôi rất thích. Tôi đã từng tâm sự với T rằng tôi rất thích đôi giày đó. Rồi T biến mất và N xuất hiện, đôi giày đó chính xác là tôi đã nói với T. Nhất định là có chuyện gì đó ở đây rồi. Hình như họ bàn bạc nhau để gài bẫy tôi. Tôi trả lại quà cho N, nói rằng tôi không nhận vì cũng không biết đi đâu với đôi giày đẹp như thế này. Tôi nói khéo để N về cho nhanh. Một mình đóng cửa phòng, nhớ lại chuyện với T, sự biến mất của anh ta, món quà của N... Có cái gì đó rất đau khổ và ấm ức cứ cồn cào lên trong lồng ngực tôi.
    Chuyện cũng qua đi, vài tháng sau, khi tôi không còn nghĩ đến nữa thì có một lần tôi phải ở lại làm việc đến khuya. Có một mình tôi trong phòng làm việc thôi, tôi không dùng máy tính cá nhân nữa mà bật máy bàn của phòng lên để làm. Bỗng có tin nhắn Facebook, nhưng không phải của tôi mà là của anh đồng nghiệp nam trong phòng. Chắc lúc rảnh rỗi vào trộm Facebook nhưng chưa đăng xuất. Tin nhắn cứ thế “nhảy” vào, một tràng dài dằng dặc. Tôi liếc qua thì thấy có hình của một em mới về công ty kèm theo bao nhiêu là lời nhận xét. Ôi, chuyện gì đang xảy ra thế này, tôi không thể cưỡng lại cơn tò mò. Hóa ra đó là cái group kín, họ nói chuyện “đen tối” với nhau. Và nội dung xoay quanh chuyện... thử hàng các em ở công ty.
    Họ cử người tấn công, chinh phục, “thử dùng” rồi lên đây kể lại. Lần thêm lên, tôi thấy rằng có rất nhiều người trong công ty này đã “dính”. Và không nằm ngoài dự đoán, chính tôi cũng là nạn nhân. T và N đều lần lượt là hai người được phân công ngủ với tôi rồi lên kể lại. Khi T quan hệ với tôi, anh ta muốn quay phim, chụp hình như vì tôi phản đối nên T đành kể “chay”. Sau đó, N tiếp tục được giao phần việc còn lại, phải làm sao cho tôi chịu quay phim, chí ít là chụp ảnh để bọn họ có “hình tư liệu”. Việc N biết chuyện tôi thích đôi giày là do T nói. Họ nhất định cần quay phim và chụp ảnh được tôi là vì T nói, tuy tôi không xinh đẹp nhưng cách tôi bước vào chuyện đó thì cực kỳ hấp dẫn.
    cong so 2
    Ngoài tôi ra, chị T, chị V, chị X đều bị cái nhóm này “thử hàng” và công khai kết quả. Tệ nhất là anh đồng nghiệp nam duy nhất của phòng tôi lại chính là người nhiệt tình nhận xét và bình luận, chính anh cũng là người thông báo địa chỉ nhà và thói quen đi làm, giờ về... của tôi cho bọn T, N “tấn công”. Có kết quả đăng lên, anh vào “hóng hớt”, để những biểu tượng mặt cười hô hố làm tôi phẫn uất.
    Sẵn tiện tài khoản chưa đăng xuất, tôi đưa hết tên của các chị em trong công ty vào để chứng kiến hành động đốn mạt của nhóm nam giới này. Vì sợ các bài đó bị xóa, tôi còn cẩn thận chụp lại màn hình làm bằng chứng nữa. Nhân tiện, tôi soạn sẵn một đơn kiện, gửi bản copy của đơn kiện này lên cái nhóm đó cho cả bọn xem, xem “chúng nó” có ý kiến gì không...
    Câu chuyện động trời đó xảy ra đã vài năm nay. Nhóm đàn ông đó đều bị công ty tôi sa thải. Trước khi sa thải, đều phải gặp rắc rối với pháp luật, không đến mức đi tù nhưng số tiền nộp phạt cũng không phải nhỏ. Thêm cả chuyện xin lỗi chúng tôi, nhưng quả thực chúng tôi ghê tởm những lời xin lỗi ấy nên không ai còn muốn gặp để nghe.

    Quả báo vì ngoại tình công sở

    Hạnh chuyển công ty như thay áo, đến đâu, Hạnh cũng được ưu ái, cho giữ những công việc quan trọng và có được sự tín nhiệm của sếp. Và ở đâu, Hạnh cũng tìm cách quyến rũ sếp.
    Hạnh chẳng phải là cô gái có khuôn mặt xinh đẹp gì cho cam, nhưng ở Hạnh có một nét gì đó vô cùng quyến rũ mà đàn ông nhìn vào sẽ nói là rất đàn bà. Dáng người đẹp, vòng nào ra vòng ấy, người đi lúc nào cũng cong veo như người mẫu. Nên chỉ cần một chiếc váy liền thân và một đôi guốc cao, Hạnh lập tức sẽ khiến bao nhiêu đàn ông là mấy nhiêu ánh mắt dán vào đó, nhìn đắm đuối không thôi. Vì Hạnh có sức hút như thế nên khuôn mặt không xinh cho lắm đã không còn là nhược điểm
    Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào, nói câu nào là các anh điêu đứng câu ấy nên Hạnh là tâm điểm chú ý của nhiều người. Nhưng, người đàn bà đẹp ấy không biết tận dụng nhan sắc của mình, ngoại hình của mình để dừng chân ở một chốn nào đó gọi là yên bình. Hay tìm một người đàn ông giàu có, có tiền của để được thảnh thơi, dựa dẫm. Hạnh lại chọn con đường chuyên đi quyến rũ đàn ông có vợ, làm mồi nhử họ để họ lao vào vòng tay của mình một cách điêu đứng. Đó là chiến tích. Ở đâu có Hạnh mà ở đó không có một cuộc tình nào thì người ta lấy làm lạ. Nhưng những cuộc tình của Hạnh thường là những cuộc tình vụng trộm, với các ông sếp lớn.

    cong so 1
    Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào, nói câu nào là các anh điêu đứng câu ấy nên Hạnh là tâm điểm chú ý của nhiều người. (ảnh minh họa)
    Chị em cũng sẽ hiểu ngay những kiểu con gái như Hạnh là như thế nào. Và các đức ông chồng có chức quyền, dù có muốn mấy cũng không giữ lại được lòng chung thủy và sẽ một lần, hai lần, rồi vài lần ngã vào vòng tay của ả nhân tình mà họ cũng không hề hay biết, gia đình họ sắp tan nát từ lâu.


    Hạnh chuyển công ty như thay áo, đến đâu, Hạnh cũng được ưu ái, cho giữ những công việc quan trọng và có được sự tín nhiệm của sếp. Và ở đâu, Hạnh cũng tìm cách quyến rũ sếp. Nhiều gia đình tan nát vì cô gái chuyên đi cặp bồ, rồi cướp chồng người. Vì những người đàn bà khi có chồng ngoại tình, họ không đủ can đảm và bản lĩnh để đánh ghen, họ cũng không còn sức để níu kéo chồng mình quay trở lại. Nhưng những mối tình với Hạnh cũng nhanh chóng tan theo mây khói khi người ta đã quá hiểu tính cách của Hạnh. Và rồi, Hạnh lại chuyển công ty.
    Rồi một ngày, nhân viên ở công ty ấy không thể chịu đựng được cái tính hách dịch, lẳng lơ của Hạnh, họ đã ra tay. Việc đầu tiên là họ tìm bằng chứng tố cáo Hạnh ngoại tình với sếp và tìm cách để cho vợ của ông ta biết. Và chuyện đó đã xảy ra.
    Cô vợ của sếp đúng là một người cao tay, tìm tới tận công ty. Nhân lúc chồng cô ta đi công tác, cô ta thuê mấy gã cao to, đen, nhìn lực lưỡng đến sợ để đánh ghen. Trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp, cô ta lao vào dứt tóc Hạnh, rồi tát tới tấp và chụp những bức ảnh Hạnh tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch lại để cho chồng xem. Những gã đàn ông xăm trổ đầy mình nhìn Hạnh bằng con mắt hèm hè. Cô vợ của ông sếp dọa, từ nay, cô mà còn bén mảng tới chồng tôi, tôi sẽ cho cô biết thế nào là lễ độ. Dừng ngay cái trò đi cặp kè, cướp chồng người khác nhé, không thì, đời cô tan tành mây khói. Tôi nói là làm, tôi không phải dạng vừa đâu, đừng có bỏ ngoài tai lời nói của tôi.

    cong so 2
    Đàn bà phải tìm cho mình một người đàn ông yêu mình và là của riêng mình (Ảnh minh họa)
    Nói rồi, vợ sếp vứt ngay tờ đơn xin thôi việc trước mặt Hạnh. Ngay hôm đó, Hạnh phải dọn đồ và ra về trong sự xấu hổ, nhục nhã ê chề. Người con gái vênh váo ngày nào giờ trở thành người đàn bà tội nghiệp vì cướp chồng người ta.
    Đúng là, có những cô gái ‘chưa thấy quan tài chưa đổ lệ’. Vì họ nghĩ, chuyện họ cướp chồng một là mãi mãi không bao giờ bị bại lộ, hai là sẽ chẳng ai dám làm gì họ nên cứ làm liều. Có những người vì ham cuộc sống giàu sang, thích cặp kè với những gã giàu có nên không bao giờ lường trước được hậu quả. Những trận đánh ghen kiểu như cô vợ sếp dành cho Hạnh còn là quá bình thường, quá đơn giản. Còn có những trận đánh ghen ghê gớm, tai quái hơn nhiều, có khi hủy hoại cả nhan sắc và khuôn mặt. Đâu phải người đàn bà nào trong cơn ghen cũng đủ bản lĩnh và tỉnh táo để không làm những việc phạm sai lầm. Có những lúc bốc đồng, họ có thể làm việc tội lỗi và gánh chịu hậu quả nhưng họ vẫn làm.
    Nên, những cô gái chuyên đi cặp bồ, cướp chồng, đừng đùa bỡn với họ. Bài học đánh ghen ở xã hội quá nhiều, hậu quả cũng quá đau đớn nên có lẽ sẽ là hồi chuông cảnh tỉnh đối với những người chuyên đi cặp bồ, cướp chồng người khác. Đừng biến mình thành nạn nhân rồi đến lúc ân hận thì cũng đã không còn kịp nữa rồi!

    Monday, 28 March 2016

    Bàng hoàng phát hiện chồng từng yêu bạn thân

    Tôi hiểu ra mọi chuyện. Thì ra chồng và bạn thân của tôi đã từng yêu nhau.
      Sự thật đau lòng khiến tôi ngậm đắng nuốt cay suốt mấy ngày qua. Tôi không sao kìm được nước mắt và nỗi chua xót trong lòng khi nhìn vào tấm ảnh mặn nồng, ôm ấp nhau thắm thiết của chồng và cô bạn gái thân. Có lẽ, đó là tấm hình duy nhất anh còn giữ lại làm kỉ niệm một thời.
      Đó chỉ là một sự tình cờ, ông trời đã run rủi, đã khiến tôi phải chịu nỗi đau đớn này. Ngày bạn thân tôi về nước, tôi ra đón bạn. Chúng tôi tay bắt mặt mừng, tình cảm vẫn keo sơn như ngày nào. Bạn đi du học mấy năm. Thế nên, trong mấy năm ấy, tôi đã đi lấy chồng mà không có sự hiện diện của bạn trong ngày cưới. Lần này về, bạn tới nhà tôi để chúc mừng, cũng là muốn gặp gỡ vợ chồng tôi. Bao nhiêu năm nay chúng tôi vẫn yêu quý nhau như ngày nào. Vì thật sự, chúng tôi đã có một tình bạn rất đẹp thời sinh viên.
      Ánh mắt ngượng ngùng, cử chỉ ấp úng khi chồng tôi ra mở cửa và nhìn thấy cô bạn của tôi lúc ấy chưa khiến tôi nghi ngờ. Chỉ là, tôi nghĩ, bạn tôi đẹp vả lại rất sang trọng kiểu Tây nên chồng tôi ngạc nhiên một chút. Đàn ông thấy gái đẹp mà ngạc nhiên là chuyện thường tình. Sau đó, chồng tôi chào hỏi qua loa rồi bảo có việc phải đi làm. Tôi cũng không để tâm và tha hồ ngồi tán gẫu với bạn.

      1
      Tôi không ngờ chồng là người yêu cũ của bạn thân (ảnh minh họa)
      Tối đó, tôi thấy chồng về muộn, gọi điện thì anh không nghe máy khiến tôi lo lắng vô cùng. Tôi đợi mãi tới khi chồng về thì thấy người anh nồng nặc mùi rượu. Anh liên tục nói xin lỗi tôi, rồi nước mắt còn trào ra. Tôi còn tưởng có chuyện gì nhưng cũng chỉ nghĩ đơn thuần là vì từ trước tới giờ anh chưa bao giờ uống rượu say nên lần này cảm thấy có lỗi với vợ. Tôi lo lắng cho chồng quá, dìu anh vào giường ngủ sớm.
      Trong đêm, tôi nghe chồng gọi tên cô bạn thân của tôi đến vài lần. Lần đầu tôi không để ý. Nhưng những lần sau đó, tôi nghe rõ mồn một. Rồi anh còn nói xin lỗi em, anh sai rồi. Người ta nói, người say hay nói thật. Tôi bắt đầu thấy run sợ, thấy lo lắng không hiểu người có cái tên ấy có phải là cô bạn thân tôi không. Sâu chuỗi nhiều sự việc, từ ánh mắt ngại ngùng, từ việc say rượu tới những câu chuyện tôi đọc được trên báo chí, tôi bắt đầu nghi ngờ. Tôi sợ, chồng và bạn thân tôi có tình ý.
      Tôi lập tức lục tìm trong đống đồ đạc của chồng xem có chứng cứ gì không. Chân tay tôi run rẩy khi nhìn thấy tấm ảnh của chồng và bạn thân tôi chụp từ hồi sinh viên, có ghi rõ ngày chụp và lời hứa thủy chung, không bao giờ xa rời.
      Tôi hiểu ra mọi chuyện. Thì ra chồng và bạn thân của tôi đã từng yêu nhau. Tình yêu gắn bó tưởng chừng không thể xa rời đó cuối cùng lại bị chia cắt bởi tôi. Chính tôi mới là kẻ chen ngang, là người phá vỡ hạnh phúc của anh và cô bạn thân. Lẽ ra, tôi không có quyền được ghen tuông, hờn giận khi anh gọi tên người cũ. Tại sao lại trớ trêu thế này. Tại sao ông trời lại hành hạ tôi. Thật sự tôi cảm thấy mệt mỏi lắm rồi. Tôi muốn dừng lại tất cả mọi việc ở đây. Tôi không muốn mất bạn, cũng không muốn mất chồng. Hoàn cảnh biến tôi thành người bạn vô ơn. Tôi nên tiếp tục cuộc sống này hay từ bỏ, trả anh về với người xưa?

      Người yêu đánh bầm dập rồi xin lỗi, có nên tha thứ?

      Ngươi yêu em cứ uống rượu say là về thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với em. Đến sáng hôm sau tỉnh dậy thì lại như vẻ không nhớ gì cả rồi xin lỗi rối rít.
        Em hiện là sinh viên của một trường đại học ở Hà Nội. Em có bạn trai hẹn hò được 3 năm. Bên cạnh đó bọn em cũng đã ra mắt gia đình và tiến tới hôn nhân vào đầu năm sau.
        Tuy nhiên điều khiến em đau đầu nhất là anh ấy rất gia trưởng và ham mê rượu chè. Em xin nói thêm một chút là bố em cũng là "đệ tử lưu linh" nhiều năm nay, tuổi thơ em là một cơn ác mộng những trận đòn roi vô cớ của bố những lần mẹ con bị đuổi ra khỏi nhà trong lúc ông say rượu.
        Người yêu em cũng tương tự. Bình thường anh rất yêu và chiều em nhưng khi có chén rượu vào anh như một con người khác. Lần gần đây nhất là mấy hôm trước, anh đi nhậu cùng bạn rồi say không biết trời đất gì.

        Anh và em có cãi nhau, anh đẩy em ngã sau đó để tự vệ em đã cắn lại anh. Lúc này anh nổi điên, buông lời xúc phạm em, xúc phạm bố mẹ em, sau đó đánh em bầm dập hết người. Đỉnh điểm là anh đòi giết em, em đã vùng chạy được. Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh rối rít xin lỗi và giải thích tất cả vì rượu.
        Bây giờ thực sự mỗi lần anh ấy uống rượu em chỉ muốn tránh xa anh ấy. Nhiều lần em khuyên ngăn anh ấy từ bỏ rượu nhưng anh hứa hẹn rồi đâu lại vào đấy. Anh nói lúc nào chúng em cưới về, con cái bận rộn thì anh sẽ không còn thời gian rảnh để tụ tập bạn bè nữa. Mong các anh chị tư vấn giúp em với, em có nên tin vào lời hứa của anh không?
        Độc giả Ngọc Anh
        1
        Ảnh minh họa
        Chào bạn!
        Theo như bạn chia sẻ thì tình trạng của người yêu bạn cứ say xỉn về cãi nhau, đánh đập không phải mới lần đầu. Điều này sẽ diễn ra thường xuyên vì vậy lần này bạn cần phải giải quyết dứt điểm. Nếu cứ để việc này tái diễn thì sau này có thể sẽ có những hậu quả khôn lường.
        Bạn hãy lựa lúc người yêu tỉnh táo để nói chuyện thẳng thắn, cởi mở với nhau. Bạn thủ thỉ với anh ấy xem trong lòng anh không hài lòng về vấn đề gì, khúc mắc ra sao để tìm ra cách giải quyết, đồng thời bạn cũng đề nghị anh ấy cai rượu.
        Bạn hãy nói cho anh ấy biết những tác hại đáng sợ mà rượu có thể gây ra cho con người, ảnh hưởng đến sức khỏe tâm thần mà đặc biệt là tình trạng không kiểm soát được hành vi lúc say xỉn.
        Bạn cũng nên nói chuyện với bố mẹ anh ấy ( vì hai bạn đã về ra mắt gia đình) để họ giúp đỡ khuyên giải anh ấy bỏ rượu. Nếu để lâu dài thì không biết chuyện gì có thể xảy ra.
        Bên cạnh đó hãy quan tâm xem công việc hay trong các mối quan hệ của anh ấy có gì bất ổn làm anh ấy căng thẳng, đau đầu nên bị stress hay không? Cho anh ấy một thời gian để xem anh ấy có thể thay đổi hay không bạn ạ.
        Bạn cũng nên khuyến khích người yêu chơi thể thao, đi xem phim, tham gia các hoạt động xã hội… để anh ấy không có thời gian đi tụ tập bạn bè, nhậu nhẹt.
        Nhìn chung, ngoài những nỗ lực tư vấn và hỗ trợ tinh thần của bạn dành cho anh ấy, vấn đề còn lại là người yêu bạn phải quyết tâm từ bỏ thói quen uống rượu bia. Anh ấy phải kiên nhẫn và không bỏ cuộc nửa chừng.
        Nếu những nỗ lực trên bạn làm vì anh ấy nhưng anh ấy không thay đổi, vẫn uống rượu say và đánh đập, thậm chí đòi giết bạn thì tôi tin bạn cũng sẽ tự có câu trả lời đúng đắn cho chính bản thân mình.
        Chúc bạn thành công và giữ được hạnh phúc của mình!

        Tuesday, 5 January 2016

        Vợ cũ chế nhạo khi vợ mới của tôi mãi chưa sinh được con

        Cô ấy luôn cười khẩy, viết status như "Đáng đời, cả đời sẽ chẳng có nổi mụn con". Chồng của vợ cũ thấy tôi cũng luôn tỏ vẻ khinh thường, nhếch mép.
         
        Cuộc chia ly của tôi và vợ cũ không mấy bình yên. Sau bao cố gắng mà không có con, phần lớn là do vợ yếu (theo bác sĩ nói), bị áp lực con cái, cộng thêm ba mẹ cằn nhằn đòi cháu, vợ chồng tôi cãi nhau liên miên, rồi tôi ly hôn với lý do muốn tìm hạnh phúc mới. Chúng tôi ly hôn sau gần 8 năm chung sống, trước khi ra đi vợ nói tôi và gia đình sẽ phải hối hận khi đối xử với cô ấy như vậy.

        Sau mấy năm ly hôn, tôi tái hôn, vợ cũ cũng lấy chồng rồi có con, ba mẹ tôi có chút ngạc nhiên thì ba mẹ vợ cũ nói ở với gia đình vô phúc như nhà tôi nên mới không có con, làm đến giờ hai nhà vẫn không khỏi căng thẳng. Còn về phần tôi, vợ chồng đã cố gắng nhiều lần mà đều bị hỏng thai, vợ cũ thấy vậy hả hê lắm, cô ấy luôn cười khẩy, viết những dòng ám chỉ gia đình tôi như "Đáng đời, cả đời sẽ chẳng có nổi một mụn con", thế mà vẫn được bạn bè tung hô, tán thưởng. Chồng của vợ cũ thấy tôi cũng luôn tỏ vẻ khinh thường, nhếch mép.

        Tôi chẳng hiểu vì sao vợ chồng mình lại bị vậy, dù chúng tôi đều khỏe mạnh. Tôi cũng không biết mình chịu đựng nổi đến lúc nào khi gia đình luôn bị gia đình vợ cũ hành hạ tinh thần. Chuyển nơi ở thì tôi không thể vì tất cả của tôi đều ở đây, công việc, gia đình... Cũng nghĩ mình không đủ khả năng bươn chải với số tiền tiết kiệm đến lúc tìm được việc mới, khi chuyện kiếm việc bây giờ đang rất khó khăn.

        Thật sự giờ tôi thấy chán nản vô cùng, vợ cũ còn nói tất cả mới chỉ bắt đầu nên tôi không biết sau này cô ấy sẽ làm gì tiếp theo. Mong được các bạn chia sẻ.

        Chồng đi du học cả năm…vợ ở nhà vẫn có bầu

        Thay vì đưa tôi về nhà, anh ta lại chở tôi vào khách sạn. Để khi hết hơi men, tôi phũ phàng nhận ra người đàn ông nằm cạnh mình…

        Chúng tôi học cùng cấp 3, anh thích tôi từ ngày còn đi học nhưng không dám thổ lộ. Mãi sau này khi tôi thất tình, anh ở bên an ủi động viên anh mới dám thổ lộ lòng mình. Khi đó anh như cái cọc cho tôi bám vào, chứ tình cảm mới chỉ xuất phát từ một phía anh thôi.

        Sau bao năm tháng, anh âm thầm yêu tôi, chăm sóc tôi…tôi đã quên người cũ và chấp nhận là bạn gái của anh. Anh đã rất vui khi tôi nhận lời, anh tính đến chuyện tương lai hai đứa cứ như chúng tôi yêu nhau từ rất lâu rồi vậy. Anh nói tôi là mối tình đầu của anh, anh chỉ yêu duy nhất một mình tôi thôi, tuyệt nhiên sẽ không bao giờ phản bội lại tình yêu này.
        1
        Ra trường tôi đi làm, còn anh tiếp tục đi học. Anh xin được học bổng qua Úc, trước khi đi anh muốn chúng tôi làm đám cưới, anh qua đó trước rồi sẽ đưa tôi qua sau. Tình cảm bao nhiêu năm từ bạn thân, đến người yêu tôi tin tưởng anh. Chúng tôi tổ chức cưới, đi trăng mật về cũng là lúc anh phải qua Úc học.

        Khoảng cách không làm tình cảm của chúng tôi phai nhạt, chúng tôi liên lạc với nhau hàng ngày. Anh động viên tôi cố học tiếng anh, nếu không thể xin học bổng thì cũng sẽ tự đi du học, qua đó vợ chồng gần nhau. Lấy chồng nhưng vì chồng đi xa nên tôi vẫn ở nhà với bố mẹ, nhà chồng tôi ở ngoại ô, không tiện cho việc đi làm, đi học của tôi. Thi thoảng cuối tháng tôi có về thăm mọi người.

        Tôi mong sớm ngày sang với anh nhưng rồi một biến cố lớn xảy ra với tôi, làm thay đổi mọi thứ. Nó có thể lấy đi của tôi tất cả…Tôi oán trách mình nhiều lắm, tại sao lại có thể hành động ấu trĩ như vậy. Vì ngày trước anh ta (người yêu cũ) từng bỏ rơi tôi, để giờ khi gặp lại vì háo thắng, vì tò mò muốn biết cuộc sống của anh ta hiện như nào mà tôi đi chơi cùng anh ta.

        Tôi khóc vì tủi hờn, vì hận ngày xưa anh ta từng bỏ rơi mình, tôi đã uống rất nhiều và quên mất mình giờ đã có chồng, tôi không biết điểm dừng để rồi bị anh ta lợi dụng. Thay vì đưa tôi về nhà, anh ta lại chở tôi vào khách sạn. Để khi hết hơi men, tôi phũ phàng nhận ra người đàn ông nằm cạnh mình…

        Tôi không dám nói chuyện này với ai, tôi muốn quên đi, muốn sớm qua với chồng, tôi sẽ bù đắp lại nỗi lầm này của mình. Nhưng sau lần đó tôi có thai, có thai trong khi chồng tôi đi học cả năm nay không về. Tôi đã đến gặp bác sỹ nhưng rồi tôi bỏ về khi chưa đến lượt mình, tôi chẳng thể nhẫn tâm bỏ đi con mình. Tôi tham lam muốn giữ lại con, cũng không muốn mất anh. Tôi đã nghĩ rất nhiều cách, sắp tới anh sẽ về nước tôi có nên thú nhận với chồng tất cả không? Thú thực là tôi không đủ can đảm, anh ấy yêu tôi rất nhiều nhưng liệu anh có đủ bao dung mà tha thứ cho tôi tội lỗi tày đình này.

        Tôi không thể giấu mãi chuyện này, khi anh về tôi sẽ phải nói ra. Có lẽ tôi sẽ là một bà mẹ đơn thân, giờ tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
         
        Blogger Templates