Pages

Powered by Blogger.

Wednesday, 7 December 2016

Tôi đã đúng khi quyết không ngoại tình với người cũ

Tôi cũng chẳng mất anh, anh cũng chẳng mất tôi, vì ít nhất bây giờ có nghĩ tới cũng không thấy sự tầm thường của nhau.

Chúng tôi yêu nhau hơn 5 năm, rồi chia xa khoảng vài năm. Khi gặp lại, tình cảm xa cách lâu ngày bùng lên như ngọn lửa, còn nồng nàn hơn lúc quen nhau, nhưng sau đó anh nói đã lập gia đình và có em bé. Tôi bàng hoàng khi mình từ "danh chính ngôn thuận" trở thành người thứ 3. Tôi tìm hiểu biết vợ chồng anh không hạnh phúc, cảm giác đau xót tận tim gan, muốn mang hạnh phúc đến cho anh. Lúc ấy tôi cũng có suy nghĩ bất chấp tất cả để đến với nhau, nhưng khi xem đi xem lại các clip anh chia sẻ về con anh, tôi đã gạt bỏ tư tưởng điên rồ này.
Tôi đã hẹn anh ra hỏi cặn kẽ về tình trạng gia đình. Tôi hỏi nếu không xuất hiện người thứ 3 (là tôi đây) thì mâu thuẫn vợ chồng anh có đến mức đổ vỡ không. Anh đã im lặng một lúc lâu rồi lắc đầu. Lúc ấy tôi đã nói: “Hôm nay em bỏ đi tình cảm của mình là vì anh. Sau này anh đừng ngoại tình, vì nếu anh ngoại tình thì việc làm của em vô nghĩa lắm”. Anh đã ôm và lau nước mắt cho tôi. Trong khoảnh khắc ấy bỗng nhiên tôi thấy chua chát quá, trong khi vợ anh đi làm về giờ này chắc đang tất bật chăm con còn ẵm ngửa, anh lại đang ngồi đây dỗ dành người khác.
Sau đó, tôi cai nghiện tình cảm của mình. Anh tìm cách liên lạc với tôi, nhắc kỷ niệm cũ, kể cuộc sống hàng ngày của anh. Anh liên lạc tài khoản nào, tôi chặn anh trong tài khoản đó. Tôi chặn số điện thoại của anh, khoá các tài khoản mạng xã hội của mình, không liên lạc với bạn chung để chặn mọi thông tin về chúng tôi. Anh đi tìm, tôi tránh mặt. Những lúc ấy tim tôi đau quay quắt nhưng chỉ biết cắn chặt răng tự động viên mình: “Anh ấy u mê thì mình phải tỉnh táo, cố gắng lên rồi mọi thứ sẽ qua thôi”.
Mọi thứ cũng qua thật, được một năm anh không tìm cách liên lạc nữa. Giờ đã 4 năm trôi qua, bé con nhà anh đã lớn. Có lần vô tình tôi thấy hình vợ chồng anh dẫn bé đi sở thú, bé cười rất hạnh phúc, nhìn nụ cười bé tôi cũng thấy hạnh phúc và nhẹ nhõm. Tôi không biết tình trạng gia đình anh hiện giờ, chỉ biết họ vẫn sống với nhau. Có thể tôi quá lý trí nhưng hiểu tình yêu của chúng tôi là của người trưởng thành, không thể bồng bột như thuở 18. Bây giờ tôi thấy ngày ấy quyết định bỏ đi tình cảm này không phải chỉ vì anh mà vì tôi nhiều hơn. Tôi cũng chẳng mất anh, anh cũng chẳng mất tôi, vì ít nhất bây giờ có nghĩ tới cũng không thấy sự tầm thường của nhau.

Tôi hối hận vì lấy vợ không xinh lại không làm ra tiền

Tình cảm vợ chồng tôi chưa mặn nồng, một phần vì vợ làm không nhiều tiền, tôi phải lo hầu hết chi phí trong gia đình.

Tôi cuối cùng cũng lấy vợ, không biết có phải là lựa chọn chính xác không vì thời gian quen vợ chưa đến một năm. Vợ tôi lúc cưới trong tay không có gì cả, thậm chí còn nợ tiền gia đình, công việc mới đi làm lương cũng không cao. Gia đình vợ ở quê lại nghèo, phải vay tiền để giúp con gái cưới xin đàng hoàng. Mới đầu lúc nói về hoàn cảnh của vợ thì bố mẹ tôi phản đối kịch liệt, cho rằng tôi sẽ khổ khi lấy vợ như thế, không xứng với tôi. Bản thân tôi là dân tỉnh vào TP HCM lập nghiệp, gia đình không giàu nhưng ổn định. Tôi cao ráo, học giỏi, ra trường công việc tốt, đã ra kinh doanh, tuy chưa mua được nhà thành phố nhưng cũng có thu nhập mấy chục triệu/tháng và đang tăng dần lên nhiều. Tính tình hiền lành, có ý chí, ăn nói chưa hay nhưng không thuốc lá rượu bia gì cả.

Bình thường trong tình yêu các chàng trai sẽ tỏ tình nhưng ở đây vợ lại là người theo đuổi, tỏ tình với tôi, chăm sóc lo lắng mọi thứ cho tôi từ những công việc gia đình, bữa ăn hàng ngày, phụ tôi một phần trong công việc. Vợ rất thương yêu tôi, hiểu và chịu được tính tình của tôi. Sau một thời gian quen nhau, ra mắt gia đình tôi thì bố mẹ cũng chịu vì nghĩ tôi lớn tuổi rồi. Lúc quyết định cưới tôi cũng không suy nghĩ nhiều, nghĩ lấy sớm để sinh con sang năm hợp tuổi. Bây giờ lấy nhau về vợ chồng vẫn chưa mặn nồng, một phần vì vợ làm không nhiều tiền, tôi phải lo hầu hết chi phí trong gia đình. Vợ ở quê nên không lanh lẹ và khéo léo trong giao tiếp, không được đi du lịch nhiều như mấy bạn gái ở thành phố. Vợ tuy cũng xinh nhưng không cao, da ngăm đen và dáng không chuẩn, được cái hiền lành, chịu thương chịu khó, nấu ăn khéo và lo nội trợ tốt, chăm con giỏi.

Giờ sau hôn nhân nhiều vấn đề, gia đình hai bên ở hơi xa, nảy sinh một số mâu thuẫn trong tiền bạc, tôi bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định của mình. Tôi không có ý đi ngoại tình, chỉ là trong đầu có suy nghĩ giá mà lúc xưa tìm hiểu kỹ thì có thể sau vài năm cũng kiếm được người phù hợp. Nếu tôi có sự nghiệp tốt thì cho dù hơi lớn một chút cũng kiếm được vợ như mong muốn. Nếu vợ dễ nhìn, thông minh và ở thành phố, có thu nhập khá thì cuộc sống của tôi cũng nhanh chóng có nhà, có xe và thoải mái hơn nhiều, không phải một mình phấn đấu trong nhiều năm. Hoặc nếu lấy vợ xinh, có duyên, tôi cũng được nở mày nở mặt với thiên hạ hơn. Các bạn cảm thấy suy nghĩ của tôi thế nào?
 
Blogger Templates