Pages

Powered by Blogger.

Monday, 25 June 2018

Tôi đã “chạy mất dép” ngay sau lần đầu hẹn hò với bạn trai

Cô bạn thân tôi bảo: “Tao có ông anh họ trông sạch sẽ và ngon giai lắm, cũng trải qua vài ba cuộc tình rồi mà không đi đến đâu. Trong lúc ông ý đang cô đơn còn mày thì lẻ bóng, thử gặp xem sao, biết đâu, mày có cơ duyên thành chị họ của tao”.

Tôi biết, sở dĩ nó có vẻ xông xáo chuyện mối mai là vì mỗi lần đến nhà mẹ tôi thường thở vắn than dài, nói bạn bè thân của tôi đã yên bề gia thất cả rồi, chỉ còn tôi và nó đây, mà nó cũng tháng Mười này là cưới. Mẹ tôi nhờ nó, có đám nào “được được” thì giới thiệu cho tôi, chẳng ham sang giàu, chỉ cần hiền lành tử tế, tu chí làm ăn là được.
Nó ca ngợi ông anh họ nó không những “mặt tiền” đẹp mà rất biết cách kiếm tiền, chi tiêu. Ông ý không hoang phí, không nhậu nhẹt ăn chơi, ai làm vợ ông ấy chẳng phải lo tiền đi đâu không biết.
Sẵn đang một mình, lại nghĩ gặp gỡ, hợp thì tiến tới, không thì cũng chẳng mất gì. Nhưng trước khi gặp mặt tôi muốn làm quen trên mạng xã hội hay liên lạc qua điện thoại trước đã.
Nói chuyện một thời gian, tôi thấy anh cũng là người dễ gần, hiểu biết. Anh thể hiện quan điểm thích con gái giản dị, không điệu đà kiểu cách. Anh cũng nói anh hơi cổ, không thích phụ nữ hiện đại như ra đường mặc áo trễ vai tới ngực, quần ngắn tới bẹn hay xăm trổ trên người. Về quan điểm này, anh rất hợp với tôi.
Sau một thời gian chuyện trò qua mạng, anh ngỏ lời gặp mặt. Nơi tôi chọn là một quán cà phê gần chỗ tôi ở. Đúng giờ tôi đến đã thấy anh ngồi đợi ở đó rồi. Tôi cũng vui vì nghĩ anh đến sớm vì coi trọng cuộc gặp này.
Tôi ngồi xuống, anh chào tôi rồi lại cắm cúi vào điện thoại gõ gõ xong rồi cất điện thoại vào túi mỉm cười. Bàn bên cạnh, có một cụ ông và cụ bà đang tranh cãi gì đó. Hóa ra là cụ bà đang đọc số thẻ cho cụ ông nộp tiền điện thoại mà cụ ông nhập số mấy lần đều nói không hợp lệ. Cụ ông bảo cụ bà đọc sai hay thiếu số, cụ bà một mực cho rằng mình đọc đúng. Rồi ông đưa điện thoại cho bà “bà để tôi đọc số cho, bà nhập số vào điện thoại đi”. Bà bấm kì cạch xong lại kêu lên “Vẫn không được ông ạ. Thôi tôi và ông quay lại chỗ mua thẻ xem sao, bán cho người ta cái thẻ không nộp được tiền thế này”.
Ông bà già đứng dậy đi rồi, tôi thấy anh ta vẫn cười. Tôi lấy làm lạ, từ nãy tới giờ toàn thấy anh cười, không biết có gì vui. Như hiểu ý tôi, anh nói: "Em đừng hiểu lầm, anh không cười gì em đâu. Chỉ là lúc nãy, lúc bà cụ đọc số thẻ cho ông cụ nộp tiền, anh nghe được và nhập luôn vào điện thoại anh rồi. Thấy ông bà cứ ngồi nạp đi nạp lại không được anh buồn cười quá. Phen này chị tạp hóa lại bị mắng vì làm ông bà mất toi 100 nghìn”.
Tôi nghe xong, người như rơi bịch xuống đất. Chàng trai bảnh bao đang ngồi trước mặt tôi. Chàng trai tự giới thiệu làm ở một công ty tiếng tăm, lương trên dưới hai chục triệu một tháng vừa ăn cắp một trăm nghìn của hai cụ già bằng cách nghe lỏm và nhanh tay nhập số thẻ điện thoại. Đã vậy, anh ta còn cười thích thú nữa chứ.
Tôi chẳng biết phải nói thêm gì, vội vàng đứng dậy nói tôi tự nhiên thấy khó chịu trong người nên phải về trước. Anh ngạc nhiên bảo “Ơ, nước anh gọi rồi, em uống đã rồi về”.
Thấy tôi về sớm, mẹ tôi lân la hỏi dò. Cô bạn tôi cũng gọi điện muốn biết xem cuộc hẹn hò ra làm sao. Tôi bảo bạn: “Tao thà ế chứ không dám nhận diễm phúc làm chị họ mày”. Nó ú ớ một lúc bảo tôi già rồi còn kén cá chọn canh, rằng ông anh họ nó không chín thì cũng tám điểm rưỡi chứ chê nỗi gì, hơn đứt mấy người trước đây tôi qua lại.
Tôi chẳng còn bận tâm về anh chàng tám điểm rưỡi ấy, chỉ thoáng nghĩ đến hai cụ già, tự nhiên mất một trăm nghìn mà không thể biết vì sao.
Thanh Thảo

Lộ chuyện chồng ngoại tình nhờ khóa cửa nhà cô hàng xóm... gãy chìa

Lo lắng tôi bấm điện thoại gọi chồng và ngạc nhiên nghe tiếng chuông đổ dồn, nhưng âm thanh lại phát ra từ căn hộ của cô hàng xóm trẻ đẹp, khéo miệng…
Ngày Mạnh đưa tôi về quê ra mắt ba, má anh, tôi biết gia đình anh không ủng hộ tình yêu của chúng tôi. Lí do thật đơn giản bởi tôi 27 tuổi, có bằng thạc sĩ kinh tế, có việc làm đáng mơ ước ở một công ty nổi tiếng. Còn Mạnh kém tôi 3 tuổi, tốt nghiệp trung cấp dược và đang là nhân viên ở một quầy thuốc tư trong phố. Ba, má Mạnh lo chuyện chênh lệch tuổi tác, chênh lệch bằng cấp chúng tôi sẽ khó có hạnh phúc lâu dài…
Nhưng thật may mắn, cuối cùng đám cưới của tôi và Mạnh cũng được tổ chức, vì Mạnh cương quyết bào vệ quan điểm của mình rằng tôi là một nửa kia mà anh tự chọn, nếu gia đình ngăn cản anh sẽ không yêu ai nữa. Mạnh là con trai một, trên anh là hai chị gái đã chồng con đủ đầy nên ba, má Mạnh đành nhượng bộ.
Dành hết tiền mừng cưới, tiền hỗ trợ của 2 bên gia đình cộng với tiền tiết kiệm bấy lâu nay của tôi, tôi và Mạnh đã có một tổ ấm hạnh phúc là căn hộ trên tầng 6 của một chung cư đẹp trong thành phố.
Mỗi tầng có 8 căn, hầu hết là các cặp vợ, chồng trẻ, hàng xóm sát vách của chúng tôi là một cô gái xinh đẹp, sành điệu với váy áo thời trang, son phấn, nước hoa thơm phức mỗi khi rời nhà. Nhưng Băng Nhiên tên cô gái mới tròn 21 tuổi đó tính tình rất dễ mến.
Ngay hôm vợ chồng tôi chuyển đến, em đã lởi xởi sang chào hỏi rồi không ngại ngần giúp tôi vài việc lặt vặt. Băng Nhiên giới thiệu em ở Bắc vào, thuê căn hộ này cho gần nơi làm việc là shop mỹ phẩm cao cấp đắt khách mà hầu như các bà, các cô sành xài đều biết tiếng.
Quen thân rồi, Băng Nhiên còn nhiệt tình tư vấn và mua giúp tôi nhiều mỹ phẩm có chất lượng cao, giá nội bộ để tôi làm đẹp đúng mốt và an toàn, khiến tôi và Băng Nhiên gắn bó như chị em một nhà.
Khi tôi mang bầu rồi sinh con gái đầu lòng cũng chính Băng Nhiên đưa cơm vào viện cho tôi vì Mạnh dở ca bán hàng chưa đến kịp. Con gái đầu lòng của tôi được đôi bên nội, ngoại chăm sóc, thăm hỏi, quà cáp chẳng thiếu thứ gì, nhưng Băng Nhiên vẫn bỏ công đến các shop giành cho bé để lựa chọn, mua về cho con tôi nào đồ chơi, nào áo, váy đủ màu…
Em còn làm mặt giận khi tôi ngại ngùng từ chối, khiến tôi định bụng sẽ chủ động đề nghị chồng nhận Băng Nhiên làm em kết nghĩa nhân ngày tiệc đầy tháng cho con gái của chúng tôi.
Nhưng ý định của tôi tan tành mây khói khi đêm muộn hôm qua con gái tôi quấy khóc, tôi nhẹ nhàng qua phòng chồng nhờ anh phụ với tôi dỗ con nhưng không thấy chồng đâu. Cửa nhà tôi chỉ khép hờ làm tôi thêm rối trí.
Lo lắng tôi bấm điện thoại gọi chồng và ngạc nhiên nghe tiếng chuông đổ dồn, nhưng âm thanh lại phát ra từ căn hộ của cô hàng xóm trẻ đẹp, khéo miệng…
Phải 15, 20 phút sau tôi mới nghe tiếng chồng thì thào trong điện thoại của tôi rằng lấy hộ anh chiếc chìa khóa anh kẹp giữa cuốn sách dưới gối trên giường anh rồi đưa qua cửa sổ nhà Băng Nhiên để anh về phòng vì chìa khóa của cô ấy bị gẫy…
Chắc cuống lên vì chuyện “ăn vụng” nên chồng mạnh tay làm gãy chìa khóa nhà cô hàng xóm? Mà chồng trăng hoa, ong bướm từ lúc nào để bây giờ tôi mới biết anh còn trữ cả chìa khóa nhà nhân tình nhằm chủ động những cuộc mây mưa khi lừa được vợ một cách bài bản như thế?
Theo An Trí
Tiền Phong

Thursday, 7 June 2018

Cuộc điện thoại video phơi bày bí mật bẩn thỉu của chồng

Một đêm, đang chuẩn bị đi ngủ, tôi nhận được cuộc gọi video từ chồng. Tôi mở máy, toàn một màu đen. Tôi "a lô" mãi mà không thấy anh ấy trả lời. "Không khóa màn hình khi để máy trong túi đây mà", tôi nghĩ...

Tôi là một phụ nữ độc lập, biết dành thời gian cho mình, làm mình vui mà không quá cần phải có đàn ông ở bên. Vì thế chồng tôi dù làm xa - anh ấy thỉnh thoảng đi công tác Singapore, tôi vẫn không thấy có vấn đề gì cả.
Chồng tôi 28 tuổi làm việc trong lĩnh vực tài chính. Anh ấy một năm có vài lần phải bay đi bay lại giữa hai nước, nhưng lúc nào cũng ngọt ngào và tìm cách bù đắp cho tôi.
Chiều đó, tan sở về nhà, đón tôi là một bó hoa ly rất lớn ở ngay dưới bàn lễ tân. Tôi hạnh phúc ôm hoa lên căn hộ, cài trên đó có tấm thiệp viết: "Yêu em".
Tôi hạnh phúc bấm máy gọi video cho chồng. Anh ấy hỏi tôi: "Hoa đâu ra vậy em?". Tôi bảo: "Của anh mà, em rất thích. Mọi khi tặng hoa hồng, lần này đổi mới à?" - "Ừ, hy vọng là vợ thích", anh ấy trả lời tôi.
Tôi không thể chờ đến ngày người đàn ông ngọt ngào của tôi về nhà. Phải vài hôm sau anh ấy mới xuất hiện nơi ngưỡng cửa, nhưng lại mang theo "một tin vui và một tin không vui": Họ muốn anh ấy làm đại diện chính thức tại Singapore, cũng có nghĩa là thời gian anh ấy ở bên đó sẽ kéo dài hơn, nhưng mức lương tất nhiên cũng sẽ khác.
Tóm lại là, bây giờ tháng nào anh ấy cũng phải sang và ở lại bên đó 1 tuần. Tôi nhìn sâu vào mắt anh ấy bảo: "Không vấn đề gì, hãy làm những gì anh muốn cho sự nghiệp của mình". Chồng tôi hôn vợ, cảm ơn vì đã thông cảm cho công việc của anh ấy.
Tôi là người dễ thích nghi, vài tháng sau đã quen với việc phải đều đặn sống cô đơn cả tuần. Một đêm, đang chuẩn bị đi ngủ, tôi nhận được cuộc gọi video từ chồng. Tôi mở máy, toàn một màu đen. Tôi "a lô" mãi mà không thấy anh ấy trả lời. "Không khóa màn hình khi để máy trong túi đây mà", tôi nghĩ.
Chưa kịp tắt máy tôi đã nghe một giọng phụ nữ đầu bên kia vang lên: "Anh rất tuyệt". "Qua chỗ anh nhé", giọng nói quen thuộc của chồng tôi vang lên cũng là lúc tay chân tôi bủn rủn.
Một nỗi hoài nghi thoáng qua khiến tôi đứng không vững. Đúng lúc ấy thì kết nối gián đoạn. Tôi gọi lại, anh ấy không nghe máy. Sau đó thì tin nhắn hiện lên màn hình điện thoại của tôi: "Anh đang làm muộn ở công ty, mai anh gọi lại nhé".
Tôi gọi cho đứa bạn thân kể lại sự tình, trong lòng vẫn không thể nào bình tĩnh. "Cậu cần thêm chứng cứ, kiểm tra máy tính xem", cô ấy nói.
Vậy là tôi lục lọi khắp mọi chỗ khả nghi, một việc tôi chưa từng làm. Hóa đơn điện thoại của anh ấy cho thấy một số được anh ấy gọi rất thường xuyên. Tôi tìm kiếm số điện thoại trên facebook, là một cô gái, tên Ly. Trang cá nhân của cô ta ngập tràn hình ảnh của cô ta và chồng tôi, rất vui và hạnh phúc.
Tâm trí tôi tua nhanh đến lần mình nhận hoa gần nhất - cũng là hoa ly. Người đàn ông ngọt ngào của tôi đã gửi nhầm hoa tặng bồ cho vợ. Thảo nào mà anh ấy hỏi hoa đó ở đâu.
Tôi gói ghém đồ đạc về nhà bố mẹ ngay lập tức, tôi không thể nán lại trong căn hộ này thêm một giây một phút nào. Chưa bao giờ tôi thấy mình cô đơn đến thế, bị lừa đau đến thế.
Một tuần sau tôi không trả lời điện thoại của chồng. Anh ta có nhắn tin hỏi tôi chuyện gì xảy ra vậy, tôi chỉ có thể nói: "Hãy kết thúc mọi chuyện ở đây đi".
Tôi mua hoa ly vứt la liệt dưới đất, khắp nhà, và đặt duy nhất một bông hồng - loại hoa mà gã đàn ông tồi tệ đó thường tặng tôi trên giường - cùng lời nhắn: "Gửi tặng bông hoa mới của anh. Từ bông hoa cũ".
Chúng tôi ly hôn rất nhanh. Đến giờ chồng-cũ cũng không thể nào hiểu nổi tại sao tôi phát hiện ra bí mật bẩn thỉu của anh ta, nhưng điều đó cũng chẳng có gì là quan trọng. Tôi vốn dĩ không cần phải có đàn ông để vui, nên càng không cần làm mình đau chỉ để giữ một người đàn ông không còn chút giá trị.
Bích Hà

Tủi hổ khi có chồng mà chịu cảnh như mẹ đơn thân, sống 3 năm với nhau mà chồng như khách trọ

Thời con gái chị cũng sắc nước hương trời, có nhiều vệ tinh vây quanh nên cứ lúng túng mãi không biết nên chọn ai làm bến đỗ cuộc đời.

Đến ba mươi tuổi chị mới lấy chồng. Anh là bộ đội. Chị nhìn vào lý lịch của anh rồi tự trấn an và yên tâm cho chính mình. Anh có công việc ổn định, là mẫu người chỉn chu, biết cách đối nhân, xử thế. Có lẽ, sống với người đàn ông như vậy chị cũng đủ hạnh phúc lắm rồi. Thế nhưng, mọi chuyện không như những gì chị nghĩ. Lấy anh về rồi, chị cảm thấy mình chẳng khác nào cái bóng vật vờ trong nhà, đến lúc có con lại chẳng khác nào bà mẹ đơn thân.
Cả tháng, thậm chí đôi ba tháng anh mới được về phép một lần. Thế mà quỹ thời gian quý báu ấy cũng chẳng đến lượt vợ con được hưởng. Bạn bè anh nhiều lắm, bạn thời cấp hai, thời cấp ba, bạn lính, bạn ngoài xã hội... Mỗi lần anh về phép, chị cứ cuống cả lên, quên đi bản thân mình mà lăn xả vào bếp nấu nướng chu toàn. "Giàu vì bạn sang vì vợ", các cụ nói chí phải. Chị phải cố gắng làm tròn vai để anh còn mát mặt với bạn bè.
Chị bế tắc trong cuộc hôn nhân của chính mình. Ảnh minh họa
Chị bế tắc trong cuộc hôn nhân của chính mình. Ảnh minh họa
Lần này cũng vậy, sau khi nhóm bạn anh ăn uống no nê thỏa mãn thì rủ nhau đi hát. Còn lại mỗi chị ở nhà với đống bát đĩa ngổn ngang. Con trớ vì trúng gió, rồi khóc ngằn ngặt. Người ngợm mình mẩy đầy mùi dầu mỡ, đầu lại đau nhức như búa bổ... Bất giác, chị ngồi bưng mặt khóc. Chị chưa kịp nói với anh, ngày mai anh lên đơn vị, thì tối nay cả nhà sẽ đưa con đi ăn hàng, tổ chức sinh nhật cho con.
Ấy vậy mà giờ này, anh đang say sưa bên bạn bè. Cứ cái đà đi hát, rồi đi nhậu tăng hai, tăng ba thì sớm cũng phải 1 giờ đêm anh mới về. Thời gian ngắn ngủi còn lại, anh chỉ kịp tháo đôi giầy rồi lăn ra ngủ. Sáng mai anh vội lên đơn vị rồi. Chị còn mong chờ điều gì về một bữa tiệc nho nhỏ có bánh kem và nến sinh nhật bố dành tặng cho con?
Thu dọn xong “bãi chiến trường”, chị bế con từ tay mẹ chồng rồi sửa soạn để hai mẹ con ra phố. Qua cửa hàng bánh ngọt, lướt mắt qua một lượt chị dừng lại trước chiếc bánh kem có hình thù con thỏ màu hồng ngộ nghĩnh. Không quên dặn cô bán hàng gói kèm hai cây nến nhỏ, chị chở con gái đến một quán cà phê. Bỏ bánh kem ra, đốt nến lên, con gái chị cười thích chí. Chỉ có hai mẹ con với nhau nhưng nhìn đôi mắt sáng ngời vì hạnh phúc của con, chị cũng thấy ấm lòng.
Nhiều khi, nghĩ lại cuộc sống của mình, chị ước giá như anh tinh ý hơn để nhìn thấy những nếp nhăn trên gương mặt vốn xinh đẹp của vợ ngày một nhiều, để hiểu chị đã vất vả ra sao. Và con của họ nữa, nó chỉ bám bà, bám mẹ chứ có bao giờ theo bố. Anh về nhà đã ít, mỗi lần về cũng chẳng dành thời gian chơi với con, vậy nên, lúc nào nó cũng coi anh như người xa lạ.
Tính ra, anh chị yêu nhau một năm rồi mới tổ chức hôn lễ. Đến nay chung sống cũng 3 năm rồi. Thế nhưng anh không biết chị thích ăn món gì, dị ứng với món gì. Trong khi bạn bè chí cốt của anh và cũng là bạn nhậu thì anh nắm rõ từng sở thích.
Người ngoài nhìn vào vẫn mừng cho chị vì có người chồng mẫu mực, có chí tiến thủ. Chị tự nhủ, ừ cứ như vậy đi, người ta nghĩ thế cũng có cái hay, chị vẫn tỏ ra bên ngoài là người phụ nữ hạnh phúc. Còn thẳm sâu bên trong tâm hồn, chị khao khát một người đàn ông biết yêu thương, trân trọng gia đình nhiều hơn nữa.
Cứ sống thế này, chị có khác nào một bà mẹ đơn thân. Mà không, chị chỉ khác họ một điều duy nhất là vẫn có chồng trên danh nghĩa mà thôi.
Theo Minh Thuật
Dân Việt
 
Blogger Templates